Nhỏ đáng ghét .... Em đã cướp trái tim anh rồi ! - Trang 59 - Trasua.vn
Phim Sex SMs chuc tet Nhac San Nap The Garena Nap so Garena Nap gold Garena Nap so fifa online 3 Nap the fifa online 3 Nap The Lien Minh Huyen Thoai Nap So Lien Minh Huyen Thoai Nap The Garena Nap so Garena Nap gold Garena Nap so fifa online 3 Nap the fifa online 3 Nap The Lien Minh Huyen Thoai Nap So Lien Minh Huyen Thoai hai tet 2014, hai tao quan, lien khuc xuan
Trở lại   Trasua.vn >
♥ ♥ TraSua Truyện & Thơ ♥ ♥
> Truyện đọc & Thơ > Truyện - Tiểu thuyết tình cảm
Đánh giá chủ đề này - Nhỏ đáng ghét .... Em đã cướp trái tim anh rồi !.

Viết bài mới  Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #581  
Cũ 23-06-2013, 09:05 PM
Avatar của ilovebabyandfriends
ilovebabyandfriends
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 85
Thanks: 66
Thanked 30 Times in 28 Posts
Mặc định

Canh wàj hk gjựt đc chap!!! Nhưg mà truyện hay wá chị Ly ơj
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #582  
Cũ 24-06-2013, 01:39 PM
Avatar của suken_moonly
suken_moonly
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2013
Bài gửi: 22
Thanks: 2
Thanked 8 Times in 6 Posts
Mặc định

hay quá đi à! nhưng mà TD vs Vkhoa có sao k????*rưng rưng* sao lúc nào VKhoa cũng gặp rắc rối hết vậy (huhu) đừng có biến cố nữa để TD và VKhoa hp điiiiiiiii
design by: 1989design.com 
Signature
Vì tình yêu mong manh...nên yêu thương xin hãy hết lòng...
Trả lời với trích dẫn
  #583  
Cũ 25-06-2013, 11:28 AM
Avatar của lovemonster
lovemonster
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 382
Thanks: 381
Thanked 501 Times in 207 Posts
Mặc định

Phần 2 :
Áng mây thứ 13 : Sao lấp lánh





- Chính An, cậu nói thử xem. Rốt cuộc tên Minh Tuấn đó là ai?

Đưa tay xoa càm, Vĩnh Khoa chau mày rồi cất giọng nghi ngờ hỏi Chính An. Vẫn dán mắt vào màn hình vi tính, đôi tay thoăn thoắt làm việc của Chính An không ngừng gõ cộc cộc lên bàn phím cứ như một con rôbot đã được lập trình sẵn vậy.

Bỏ qua lời hỏi han của Vĩnh Khoa, Chính An mò mẫm đọc kĩ từng dòng chữ vừa phát hiện ra được rồi trố mắt ngạc nhiên, không tin lắm vào những gì mình vừa đọc được.

Đưa tay xoa xoa hai bên thái dương, Chính An xoay ghế sang nơi Vĩnh Khoa đang ngồi. Khẽ thở dài, cậu lo lắng nói :

- Wen có con nuôi. Người đó là Minh Tuấn.

Việc thông tin trên mạng cũng là do Minh Tuấn dàn xếp. Vốn chẳng phải kẻ thích trốn chui trốn nhũi và hành động một cách lén lút nên Minh Tuấn chẳng ngần ngại gì mà bật mí mọi thông tin về mình cho đối thủ biết cả.

Con người Minh Tuấn… có thực sự đơn giản như vẻ ngoài lãng tử của cậu không? Hay hoàn toàn là bản chất gian ác ẩn sau nét mặt phong trần?

Có trời mới biết được điều đó!

Chau mày, Vĩnh Khoa suy nghĩ gì đó hồi lâu rồi khẽ dời tia nhìn sang Chính An. Trong đôi lúc, hai tia nhìn lo sợ bỗng nhiên chạm nhau. Tận sâu trong đáy mắt là mối lo ngại thoắt ẩn hiện như chẳng có.

Bẫng đi một lúc lâu, Chính An tựa hẳn lưng mình ra sau ghế rồi chậm rãi khép mi mắt sau những giây làm việc căng thẳng. Khóe môi động đậy nhẹ nhè phát ra từng âm thanh trầm lắng, những điều Chính An nói giống hệt với suy nghĩ của Vĩnh Khoa.

- Chúng ta… có đối thủ rồi! – Như nhớ ra việc gì đó, Chính An lặng đi một lúc rồi chợt thở dài vô vọng. Đặt tay lên trán, cậu buồn bã nói, trong đôi mắt chứa nhiều phiền muộn như nhìn xoáy người khác bỗng làm tim Vĩnh Khoa vô cớ thắt lại – Cẩn thận nhé! Tên Minh Tuấn đó không dễ đối phó đâu. Còn chuyện của…

- Ừ, tôi biết mà. Tôi sẽ không để có thêm một ai nữa xảy ra chuyện đâu!

Cất giọng lạnh tanh, Vĩnh Khoa nói nhanh như thể không muốn nghe tiếp những gì Chính An sắp sửa nói ra. Đơn giản bởi cậu ghét phải nghe chuyện đó. Nói thật ra là cậu không muốn nghe tí nào.

Trốn tránh hay hèn nhát đều đúng cả, chỉ vì cậu muốn kéo dài mọi chuyện và nuôi dưỡng niềm hy vọng nhỏ nhoi mà thôi.

Nhìn thấu suy nghĩ đó của Vĩnh Khoa, Chính An thôi không nhắc đến nữa. Quay trở lại bàn, Chính An tiếp tục làm việc bên máy tính một cách hăng say để quên đi một số chuyện phiền lòng.

Trong căn phòng có đề hai chữ “Chủ tịch”, bầu không khí chợt nặng nề hơn bao giờ hết. Khoảng lặng lại lao vào và ôm trọn không gian một cách vô tâm. Cứ như một người vô tâm nào đó đã bỏ bê công việc của mình suốt mấy tuần nay vậy!

----------------------------------

Đêm.

Quãng thời gian hạnh phúc chỉ của hai người dưới bầu trời đầy sao.

Trên con đường rộng với những tia đèn sáng nhấp nháy. Xe chạy. Người đi. Tất cả đều vội vàng lao nhanh. Duy chỉ có hai người đang chậm rãi song song bước trên vỉa hè là không hề vội vàng. Họ đi cạnh nhau, tay nắm chặt tay.

Nở một nụ cười tinh nghịch, Thiên Di khẽ dừng lại rồi quay sang người bên cạnh, nói với giọng nũng nịu :

- Chồng yêu, chân em mỏi. Cõng em nha!

- Ừ… - Chợt, một vệt sáng lóe lên trong suy nghĩ. Đưa tay xoa xoa mũi, Vĩnh Khoa đột nhiên lấy lại nét mặt lạnh tanh thay vì gương mặt vương chút tâm trạng mơ hồ khi nãy. Với chất giọng khiêu khích, Vĩnh Khoa thản nhiên nói thẳng – Không! Anh đâu làm osin cho em. Nếu nói về địa vị, anh lớn hơn em vì em vẫn đi học. Nếu nói về chức vụ, anh vẫn lớn hơn em vì anh là chồng. Xem ra, em phải cõng anh mới đúng!

Hừm!

Đưa tay quệt ngang mũi một cái rõ ranh ma, Thiên Di cười lém lỉnh rồi lấy đà bay ngay lên lưng ai đó khiến ai đó mém xíu nữa té ra đường vì mất thăng bằng và không cảnh giác. Sau khi cảm thấy an toàn tuyệt đối, sóc con ma mãnh vòng tay qua cổ Vĩnh Khoa rồi siếc chặt, nghiến răng hung hăng :

- Nè, từ khi nào mà anh bắt đầu có thói lí sự đó thế hả? Ngoan ngoãn mà cõng em về nhà nhanh đi!

Ho nhẹ, Vĩnh Khoa đưa tay giữ chặt móng vuốt mèo con rồi nghiêm giọng trách móc như trẻ con :

- Chết anh. Từ khi nào mà em hung hăng đến vậy hả? Có tin anh quăng xuống đường không thương tiếc không?

Vừa hâm dọa, Vĩnh Khoa vừa kết hợp cùng hành động. Trước khi anh chuẩn bị bỏ cô nhóc xuống thì chất giọng trong trẻo đã vang lên cùng nụ cười nắc nẻ :

- A, chồng yêu đại nhân, xin tha mạng. Em không dám nữa – Ngưng lại để lấy hơi, sóc con lè lưỡi tinh nghịch rồi đưa tay véo thật mạnh vào tai Vĩnh Khoa, nói tiếp – Giờ thì cõng em về mau nếu không muốn mất tai.

Thở dài, Vĩnh Khoa thật sự không muốn mất tai chút nào nên đành ngậm ngùi cõng cô nhóc lém lỉnh về nhà vậy.

Trên đường đi, cả hai cùng im lặng.

Sao trời cứ lấp lánh, lấp lánh chiếu sáng mãi.

Khóe môi hình thành nụ cười buồn, Vĩnh Khoa khẽ cuối đầu, bước chân cứ thế chậm dần, chậm dần…

Cô nhóc con đang yên vị trên lưng cậu thì sướng rồi. Cứ nằm đấy mà ngủ thôi.

- Sóc con, nếu em cứ vui mãi thế này thì tốt rồi!



- Anh chỉ sợ…

- Chồng em sợ gì thế?

Chất giọng đáng yêu kia tự nhiên vang bên tai khiến Vĩnh Khoa khựng lại, bước chân tiếp theo cũng chưa kịp bước.

Thì ra là giả vờ ngủ.

Mém tí là mắc lừa rồi!

Lấy lại tâm trạng, Vĩnh Khoa ung dung bước tiếp mà chẳng trả lời câu hỏi kia. Điều đó làm Thiên Di càng tò mò hơn nữa. Dùng giọng nũng nịu, cô nàng nhõng nhẽo cất giọng :

- Nói đi. Nói đi mà. Anh sợ gì thế?



- Nói đi mà chồng yêu, yêu anh nhiều mà!



Dừng hẳn lại, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng đặt Thiên Di xuống rồi dịu dàng đưa tay vuốt mái tóc mang hương thơm nhè nhẹ. Nhếch môi, cười một cách đầy tình cảm.

Cuối người xuống thấp, giữ cự li nhất dịnh và thuận tiện cho một việc. Sau khi đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy thì Vĩnh Khoa mới nở nụ cười gian manh nói to rồi bỏ chạy thật nhanh.

- Anh chỉ sợ… anh không cầm lòng được, lỡ có bồ nhí thì em sẽ thế nào?



Grừ..ừ..ừ…

TRƯƠNG VĨNH KHOA…

- Anh đứng lại đó cho emmmmm………

-----------------------------------

Cùng lúc đó, tại một nơi chứa đầy sự im lặng. Chẳng có một thứ âm thanh nào cho thấy có sự sống tồn tại cho đến khi cánh cửa phòng mở ra rồi khép lại một cách nhẹ nhàng để tránh gây ra tiếng ồn.

- Chào cậu, tôi đến rồi đây!

Nói khẽ, chàng trai vừa bước vào lẳng lặng bước đến cạnh chiếc giường gần đó rồi ngồi xuống. Tia nhìn buồn soi đi soi lại người đang nằm đó rồi khẽ dời sang khung cửa – nơi đang có những vì sao lấp lánh soi sáng tấm thảm đen.

- Làm biếng thế đủ rồi, cậu nên dừng hẳn việc này lại đi.



- Cứ ngủ, ngủ và ngủ… cậu thấy vui lắm sao?



- Mau tỉnh lại đi…

Lạ thật!

Những gì chàng trai đang nói cứ như độc thoại vậy. Tự nói rồi lại tự nghe. Thế tại sao cậu vẫn dư hơi sức mà nói mãi thế chứ?

Đúng rồi! Cậu không còn hơi sức đâu mà nói mãi như vậy!

Nhưng… người kia có biết được không hay vẫn đang vui vẻ ở lại trong giấc mơ?

Chịu đựng như thế đã quá đủ rồi!

Rầm!

Tức giận, chàng thanh niên ấy nắm chặt tay rồi đá mạnh vào cái bàn vô hồn bên cạnh khiến đồ trên bàn rơi khắp sàn.

Tít… tít… tít

- Có chuyện gì vậy?

Bác sĩ từ ngoài chạy vào với nét mặt lo sợ, nhìn thấy cảnh trước mặt ông cũng đoán được phần nào sự việc vừa xảy ra. Chậm rãi tiến đến cạnh người trẻ tuổi, ông nhẹ đặt tay lên vai cậu rồi siếc nhẹ, trấn an :

- Không sao đâu. Vẫn còn tia hi vọng mà. Nhưng… lần sau cháu đừng kích động như vậy nữa nhé. Nguy hiểm lắm. Những thứ này có thể cũng sẽ vỡ đấy, chàng trai ạ!

- Cháu… xin lỗi…

Đỡ lấy những dụng cụ vừa dịch chuyển khỏi vị trí ban đầu vì một cú va chạm do chàng thanh niên kia gây ra, vị bác sĩ già cười buồn rồi khẽ bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Rời mắt khỏi người đang nằm trên chiếc giường đơn sắc, chàng thanh niên cười chua xót rồi cũng bước đi sau đó.

Trong căn phòng kia giờ chỉ còn lại những âm thanh chán nản của thiết bị y học cùng quả lắc đồng hồ. Như có một phép màu, cánh tay đã bất động suốt mấy tuần qua khẽ nhúc nhích rồi lại im lìm như chưa từng có sự thay đổi xảy ra…

p/s : Vào face tham gia Event cho vui nhé mọi người.
design by: 1989design.com 
Signature
Lyly Quái Đảng
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to lovemonster For This Useful Post:
ilovebabyandfriends (25-06-2013), kekekute (26-06-2013), thanhhai (28-06-2013)
  #584  
Cũ 25-06-2013, 01:36 PM
Avatar của ilovebabyandfriends
ilovebabyandfriends
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 85
Thanks: 66
Thanked 30 Times in 28 Posts
Mặc định

Yeah yeah yeah gjựt tem rùj
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #585  
Cũ 26-06-2013, 03:48 PM
Avatar của suken_moonly
suken_moonly
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2013
Bài gửi: 22
Thanks: 2
Thanked 8 Times in 6 Posts
Mặc định

hic hic sao k giựt ten đc lần nào hết zậy huhuhu
design by: 1989design.com 
Signature
Vì tình yêu mong manh...nên yêu thương xin hãy hết lòng...
Trả lời với trích dẫn
  #586  
Cũ 27-06-2013, 01:26 AM
Avatar của meocondangyeu
meocondangyeu
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gửi: 39
Thanks: 0
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

mình thấy phần 1 b viết hay hơn phần 2 có vẻ hơi xơ xài, tình tiết nhanh quá nhưng vẫn hay. Cố lên b!
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #587  
Cũ 01-07-2013, 09:35 AM
Avatar của suken_moonly
suken_moonly
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2013
Bài gửi: 22
Thanks: 2
Thanked 8 Times in 6 Posts
Mặc định

sao lâu quá vẫn chưa có chap thế lyly ta đợi lâu lắm rồi đấy nàng ơiiiiii
design by: 1989design.com 
Signature
Vì tình yêu mong manh...nên yêu thương xin hãy hết lòng...
Trả lời với trích dẫn
  #588  
Cũ 01-07-2013, 07:09 PM
Avatar của lovemonster
lovemonster
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 382
Thanks: 381
Thanked 501 Times in 207 Posts
Mặc định

Phần 2 :
Áng mây thứ 14 : Bí mật được bật mí




- Ừ, ừ, mọi việc vẫn thuận lợi. Em đừng lo, không sao đâu. Ừ, sẽ ổn cả thôi. Ừ, tạm biệt em.

Cúp điện thoại, Vĩnh Khoa đưa tay day day hai bên thái dương, đôi mày rậm khẽ chau lại cùng gương mặt mệt mỏi. Mọi chuyện liệu đến bao giờ mới kết thúc đây? Còn có thể nuôi hy vọng được nữa không? Chết tiệt! Sao mọi thứ cứ rối như len thế này?

Rầm!

Đưa tay hất mạnh đóng đồ trên bàn làm việc, Vĩnh Khoa giận dữ thu tay thành nắm đấm rồi vung tay, đấm thật mạnh xuống chiếc bàn kính. Thủy tinh trong suốt nứt thành những mảnh vụn, cấm sâu vào da thịt cậu. Nhưng… cái đau thể xác đó làm sao có thể sánh với nỗi đau trong tâm hồn cậu?

Mùi máu tanh nồng nặc bủa vây khắp căn phòng, mang hương vị nguy hiểm tràn vào làn không khí lẫn mùi máu.

Cạch!

Từ ngoài cửa, Chính An cuối đầu bước vào, trong cậu cứ như kẻ mất hồn. Trên đôi mắt cậu dường như biết nói hai từ “bất lực”, mi mắt cử động nhè nhẹ cho nỗi đau chóng qua. Khi tia nhìn chạm ngay hành động hành hạ thể xác kia thì Chính An mới bừng tỉnh.

Biết lý do vì sao Vĩnh Khoa lại làm vậy nên Chính An đành im lặng. Lẳng lặng dịch chân trên nền gạch lạnh ngắt vắng sự thân quen, Chính An thả mình ngồi xuống chiếc ghế đối diện Vĩnh Khoa rồi thở dài chán nản. Một lúc sau, cậu mới khẽ cất giọng. Những thanh từ trầm thấp quyện vào mùi máu tanh sặc mùi đau thương.

- Áp lực nặng quá, đúng không? Ngay cả tôi cũng vậy. Rốt cuộc thì đến bao giờ mọi chuyện mới trở về như cũ đây? Rốt thì bao giờ tên ngốc kia mới…

- Đủ rồi, Chính An.

Cưới buồn, Chính An bỏ qua câu nói có hàm ý ngăn những lời cậu nói. Đan xen hai tay vào nhau, Chính An chậm rãi đẩy tia nhìn vô hồn sang khung cửa ngập nắng.

- Cậu biết không, tôi đã rất mệt, rất mệt mỏi rồi. Cứ chờ đợi trong vô vọng thế này thì…

Thả lỏng bàn tay đẫm máu sang một bên, Vĩnh Khoa trừng mắt nhìn Chính An rồi gắt lên. Thật sự thì cậu cũng đang có tâm trạng như Chính An nhưng… cậu hiểu là mình không thể buông xuôi mọi chuyện trong lúc này. Nếu ngay cả Chính An cũng xuống tinh thần thì cậu còn có thể chóng đỡ nỗi sao? Cậu có thể chịu đựng một mình hay sao?

- Tôi nói đủ rồi, cậu không nghe thấy à?

Lúc này, Chính An mới hờ hững quay sang Vĩnh Khoa. Gieo tia nhìn nghi hoặc lên người Vĩnh Khoa, khóe môi xuất hiện một nụ cười nhẹ, cười mà như không cười. Cụp mắt, Chính An nhấn mạnh từng từ được bật ra. Mọi thứ đã quá giới hạn của sự cho phép trong cậu, dù muốn dù không thì cậu cũng chẳng còn sức lực đâu mà đấu trí hay đấu tinh thần với một ai cả.

- Nghe. Nghe rất rõ. Nhưng cậu cũng thế, không phải sao? Chịu đựng là đều không hề dể dàng gì, cả tôi và cậu đều như nhau… CHẲNG PHẢI CHÍNH ANH CŨNG KHÔNG THỂ KÌM NÉN CẢM XÚC HAY SAO, VĨNH…

- ĐỒ NGỐC, CẬU CÓ CHỊU IM KHÔNG HẢ?

Dằng mạnh tay xuống bàn, Vĩnh Khoa đứng phắt dậy, giương đôi mắt giận dữ nhìn sang Chính An. Mọi chuyện bây giờ đã rối ren lắm rồi, làm ơn đừng một ai làm phức tạp hóa nó lên được không? Sức chịu đựng của con người đâu phải vô hạn?

Gì thì gì, lúc này Chính An cũng đã không còn kìm chế được. Cậu đã quá mệt mỏi rồi.

Đứng dậy nhanh như cắt, Chính An trừng mắt nhìn Vỉnh Khoa rồi buông lời chua xót, tận sâu trong đáy mắt cậu là sự chịu đựng đang lọt khỏi ranh giới, vỡ tan tành.

- Đủ rồi… diễn thế này đã quá đủ rồi. Cuối cùng, người chịu đau nhiều nhất không phải là tôi, hay anh, mà chính là sóc con. Là sóc con chịu đau nhiều nhất đó. Sẽ ra sao nếu cô ấy biết anh và tôi cùng diễn kịch để gạt cô ấy? Nên dừng lại trước khi…

Bốp!

- Cậu nói gì hả? Tưởng có mình cậu là chịu đựng thôi sao? Tưởng có mình cậu là mệt mỏi chắc? Tôi cũng có cảm xúc của mình mà? Đến nước này cậu đòi dừng mọi chuyện lại thì dừng sao? Làm ơn có trách nhiệm tí đi, đồ ngốc!

Một cuộc ẩu đã diễn ra ngay sau đó, Vĩnh Khoa giận dữ và Chính An cũng không kém. Cả hai lao vào cuộc đọ sức vô nghĩa mà chẳng chịu nhườn nhau. Cứ thế, họ đo tài, đo sức bằng những cú đấm dứt điểm. Có lẽ đó là cách tốt nhất để họ giải tỏa mọi đớn đau trong lòng…

Cạch!

- Chồng yêu, anh Chính An…

Nụ cười trên môi tắt hẳn khi nhìn thấy cảnh Vĩnh Khoa và Chính An ẩu đả nhau, Thiên Di ngơ ngác nhìn hai chàng trai trước mặt lúc lâu rồi mới lí nhí hỏi khi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với họ. Chẳng phải trước giờ mọi người hòa đồng lắm sao? Có bao giờ Thiên Di thấy cả hai đánh nhau đâu!

- Hai anh… đang làm cái trò gì vậy? Sao lại…

- A, không có gì, không có gì đâu. Bọn anh đang đùa đó mà.

Rời tay khỏi ngừơi Vĩnh Khoa, Chính An nhoẻn miệng cười đáp. Ngay sau đó, Vĩnh Khoa cũng phủi quần áo rồi đứng dậy trong tích tắc. Cậu khẽ gật đầu để hưởng ứng lời nói của Chính An rồi giấu bàn tay đang bị thương ra phía sau để Thiên Di không nhìn thấy.

- Em tìm bọn anh có gì không?

Câu nói của Vĩnh Khoa như khẩu lệnh nhắc nhở và đã lôi Thiên Di thoát khỏi mối ngờ vực ban nãy. Cười tinh nghịch, cô nhóc nghiêng đầu ra phía sau rồi nói với người đang đứng sau lưng mình nãy giờ bằng chất giọng đáng yêu :

- Minh Tuấn, mau vào đây. – Đưa tay kéo anh chàng lớp trưởng vào trong, Thiên Di cười hớn hở rồi nhìn sang Vĩnh Khoa và Chính An. – Tuấn nói có chuyện muốn hai anh giúp nên nhờ em dẫn đến đây.



Sững người, Vĩnh Khoa và Chính An nhìn nhau hồi lâu rồi chợt hiểu ý nhau. Dám mò đến đây ngay lúc này, Minh Tuấn quả là không dễ đối phó chút nào. Còn nhờ vả Thiên Di dẫn đến tổ chứ, không lẽ… định dùng sóc con làm mồi nhử?


Bước đến cạnh sóc con, Chính An cười nhẹ rồi đẩy cô nhóc ra ngoài kèm theo cái nháy mắt tinh nghịch :

- Nhiệm vụ của em đã xong. Giờ thì ngoan ngoãn về nhà đi nhé! Còn lại là chuyện của con trai, em không nên biết thì hơn.

Rầm.

Đóng sầm cửa lại, Chính An nhanh chóng trở lại vị trí của mình rồi ngồi xuống ghế, đẩy tia nhìn không thiện cảm sang người đang ngồi đối diện mình.

Định nói gì đó với Minh Tuấn nhưng Vĩnh Khoa chợt nhớ đến một chuyện quan trọng, cậu thản nhiên rời ghế rồi bước đến cánh cửa đang đóng kín kia, bất ngờ đẩy cửa ra.

Quả không sai, cái tính tò mò vẫn chẳng thay đổi. Cũng may cậu có đề phòng trước.

Đưa mắt nhìn cô nhóc đang cười lúng tùng nhìn mình, Vĩnh Khoa vung tay lên, xoa nhẹ mái đầu xinh rồi dịu giọng bảo :

- Ngoan nhé, em về nhà trước đi. Bọn anh có chuyện phải bàn. Đây toàn là chuyện của con trai nên em không nghe sẽ tốt hơn.

Tận mắt chứng kiến Thiên Di lủi thủi bước khỏi căn phòng chủ tịch thì Vĩnh Khoa mới an tâm đóng chặt cửa lại rồi tiến về phía bàn làm việc.

Giang phòng bỗng chốc chìm vào sự im lặng hiếm có. Im lặng đến ngạc thở.

Rốt cuộc thì Minh Tuấn đến đây với mục đích gì?

- Vết thương có lẽ không nhẹ lắm đâu, chủ tịch Demon!

Chất giọng trầm hiểm của Minh Tuấn đánh tan dấu hỏi to đùng trong đầu Vĩnh Khoa và Chính An, cả hai không rời mắt khỏi con người khó lường kia một giây nào ngay khi câu nói vừa dứt.

Nhếch môi ,Vĩnh Khoa khẽ cất giọng, âm vực trong giọng nói đầy chất mỉa mai, khinh bỉ :

- Chắc không nhọc công đến chỉ để xem vết thương cỏn con này chứ, cậu Minh Tuấn? À, mà sao cậu không theo ngành y nhỉ? Cậu có tố chất đấy!

Cười nhạt, Minh Tuấn vẫn giữ nguyên thái độ từ lúc bước vào cho đến tận bây giờ, dửng dưng đáp trả Vĩnh Khoa :

- Đơn giản thôi, tôi có khiếu hội họa hơn khiếu khám chữa bệnh. Không đúng, phải nói là… tôi có tài năng về lĩnh vực báo thù hơn.

Đến mức này, Chính An đã không nhịn được nữa. Thu tay thành hình nắm đấm, cậu hằng hộc nhìn Minh Tuấn rồi gắt lên :

- Nhưng cũng đừng dùng sóc con làm bia chắn, hèn lắm!

- Đó là cách làm của tôi.



Hừm! Nói sao nhỉ? Hôm nay thật là ngày tốt đối với Minh Tuấn. Chắc hẳn may mắn đang mỉm cười với cậu rồi đây! Nếu không phải vì Thiên Di tạo cơ hội cho cậu có dịp nghe lén toàn bộ mẩu chuyện kỳ bí kia thì làm sao cậu có thể phát hiện ra một bí mật to lớn đến thế?

Khi vừa đến trước cửa phòng của chủ tịch, tiếng ồn bên trong đã chóng truyền ra ngoài. Thấy Thiên Di toa đưa tay đẩy cửa bước vào thì Minh Tuấn lại tò mò muốn nghe xem chuyện gì đang xảy ra bên trong giang phòng rộng kia nên cậu đã vờ ho rồi nhờ sóc con chạy đi lấy nước cho cậu.

Cũng nhờ có thế mà Minh Tuấn đã biết được toàn bộ sự việc. Tại sao cậu lại lơ là việc Vĩnh Khoa còn có người anh song sinh là Vĩnh Kỳ nhỉ? Thì ra… trong trận nổ ở cái nhà máy cũ mèm kia, ngoài việc có một người chết thì còn tồn tại một người đang bị thương và hôn mê. Ngay cả ông trời cũng giúp Minh Tuấn báo thù thì còn gì tốt hơn thế!

Im lặng một lúc lâu, Minh Tuấn khẽ đứng dậy rồi ung dung bước về phía cửa. Trước khi đưa tay mở cánh cửa đang khép chặt, cậu không quên bỏ lại vài lời nói quan trọng mà cậu đã thu thập được khi đến đây. Thật không uổng công cho chuyến đi đầy lí thú này.

- Tôi nên gọi chủ tịch là Vĩnh Khoa… hay Vĩnh Kỳ đây, Chính An? Khó quá nhỉ! Ha ha ha.
design by: 1989design.com 
Signature
Lyly Quái Đảng
Trả lời với trích dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to lovemonster For This Useful Post:
hanayuki_sweetlove (01-07-2013), ilovebabyandfriends (01-07-2013), thanhhai (02-07-2013)
  #589  
Cũ 01-07-2013, 08:16 PM
Avatar của hanayuki_sweetlove
hanayuki_sweetlove
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2013
Bài gửi: 41
Thanks: 160
Thanked 30 Times in 28 Posts
Mặc định

truyện ngày cáng hấp dẫn đấy chị ạ
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #590  
Cũ 01-07-2013, 08:57 PM
Avatar của ilovebabyandfriends
ilovebabyandfriends
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Feb 2013
Bài gửi: 85
Thanks: 66
Thanked 30 Times in 28 Posts
Mặc định

Hay đấy chị, fát huy nhá
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Tags
hay wa co

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến





Powered by vBulletin version 3.8.6 Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2011 TraSua. All rights reserved.
Design by 1989DESIGN.COM vungtrom.com lauxanh.us xnxx.com