Sắc màu tình yêu - Trasua.vn
Phim Sex SMs chuc tet Nhac San Nap The Garena Nap so Garena Nap gold Garena Nap so fifa online 3 Nap the fifa online 3 Nap The Lien Minh Huyen Thoai Nap So Lien Minh Huyen Thoai Nap The Garena Nap so Garena Nap gold Garena Nap so fifa online 3 Nap the fifa online 3 Nap The Lien Minh Huyen Thoai Nap So Lien Minh Huyen Thoai hai tet 2014, hai tao quan, lien khuc xuan
Trở lại   Trasua.vn >
♥ ♥ TraSua Truyện & Thơ ♥ ♥
> Truyện đọc & Thơ > Truyện - Tiểu thuyết tình cảm
Xem kết quả: gop y cho minh ve truyen nhe
dở ẹt 0 0%
bình thường 1 33,33%
hay 2 66,67%
Số người bỏ phiếu: 3. Bạn không thể bỏ phiếu trong bầu chọn này

Đánh giá chủ đề này - Sắc màu tình yêu.

Viết bài mới  Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 27-09-2012, 06:39 AM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Post Sắc màu tình yêu

1. DUYÊN GẶP MẶTBố...ô....ô! Mẹ.....e......e.
Không bố ơi, mẹ ơi. Không khô…..ô…..ng………Thanh Hương vùng dậy sau cơn ác mộng .
Ba năm trước, khi còn là một học sinh lớp 7, nó đã mất cả cha lẫn mẹ sau một đêm do một vụ tai nạn giao thông. Kể từ đó nó sống cùng em gái chuyển về vùng quê Thanh Hoá nơi mà bố nó được sinh ra và lớn lên. Nó cùng em gái Thanh Thanh đanh đá cá tính đã ở trong căn biệt thự này suốt 3 năm nay trong nhớ mong và đau thương. Từ ngày ba mẹ mất Thanh Hương chăm sóc em gái bằng số tiền bố mẹ để lại đủ để 2 chị em sống tốt. Nhưng vì muốn có cuộc sống thật tốt nó đã đi làm thêm nhờ sự giúp đỡ của một người bạn của ba mẹ nó. Làm việc cho cửa hàng ăn vào lúc rảnh dỗi của chính bà ấy.

Reng! Reng! Reng! Tiếng đồng hồ báo thức làm nó bật dậy, mắt nhắm mắt mở nó tắt đi rồi ngủ tiếp. Mười lăm phút sau, nó vung chăn mắt nhắm mắt mở nhìn đồng hồ.
- Thôi chết, đã 15h15 rồi sao, muộn mất.
Thanh Hương chạy qua phòng Thanh Thanh với vẻ vội vàng
- Này, hôm nay người ta dọn đồ đến đấy, em dậy sớm chuẩn bị rồi hướng dẫn người ta nhé.Chị phải đi làm đây.
- Em biết rồi - Thanh Thanh cầm chiếc đồng hồ lên giơ trước mặt Thanh Hương - Đã 15h30 rồi đấy không đi làm đi định ở lại quán làm thêm không lương à chị gái.
- Ôi quên! Muộn mất. Thế là Thanh Hương chạy vội ra nhà xe leo lên chiếc xe đạp đi làm.
Căn nhà của hai chị em nó quá rộng và đẹp nên nó quyết định cho thuê sau 3 năm sống trong cô đơn và tẻ nhạt. Và cũng vì đến lúc nó cần tiền lo cho em.
Một chiếc ôtô con chở một cậu thanh niên đến. Bước xuống xe là một chàng trai toát lên một vẻ kiêu kì.
- Là ở đây sao bố.
- Ừ - Ông vỗ vai nó - Cố lên con trai. Qua được ba năm thử thách này bố sẽ cho con tự do với ước mơ của con. Còn không thì hãy làm những gì bố muốn.
- Nhưng con không hiểu một điều. Tại sao lại là nơi này hả bố.
- Rồi sau này con sẽ hiểu thôi. Ông bước lên xe đi thẳng để lại mình nó chật vật với đống đồ.
Nó nhấn chuông. Nghe tiếng chuông cửa Thanh Thanh chạy ra mở cửa. Nhìn xuống đống đồ bên cạnh cậu ta.

-Anh là ai?
-Tôi là Anh Ki ệt.
-Mời anh vào nhà. Đây là chìa khoá của anh.
Rồi Thanh Thanh giúp Anh Kiệt một tay đem đồ lên phòng.
-Đây là phòng của anh.
Cậu ta chẳng nói gì xách đồ vào phòng đóng cửa rồi nằm xuống giường ngủ một giấc.
Cùng lúc đó tiếng chuông cửa lại kêu. Lần này là hai chàng trai. Một người mang vẻ đẹp lạnh lùng cuả dân trí thức, một người đẹp rạng ngời với nụ cuời toả nắng .
-Xin chào, tôi là Thiên Bảo.
-Còn tôi là Phong.
-Mời hai anh vào nhà.
design by: 1989design.com 

Lần sửa cuối bởi Daesung Kute; 23-10-2012 lúc 10:27 PM.
Trả lời với trích dẫn
  #2  
Cũ 27-09-2012, 02:10 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

mình mới tham gia trà sữa mong mọi người giúp đỡ và ủng hộ
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #3  
Cũ 27-09-2012, 02:25 PM
Avatar của Lu smiles
Lu smiles
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: Bóng tối ảm đạm
Bài gửi: 468
Thanks: 715
Thanked 868 Times in 202 Posts
Mặc định

Bạn có chút góp ý đừng kêu Lu nhìu chuyện nha, bạn chú ý cách chữ bị dính, chỉnh font chữ cho bự bự lên, cỡ size 4 là ok rồi, tiêu đề chương thì để riêng một dòng có thể để chữ bự khoảng size 5 chẳng hạn . À viết dài dài xí nghe Lu hóng nek, dài dài đọc mới đã ^^!
design by: 1989design.com 
Signature
Tình hình là Oan gia ngõ hẹp đã có fan page trên facebook, ai đã và đang theo dõi Oan gia thì hãy tham gia nếu muốn nhé, link facebook đây ạ :
http://www.facebook.com/pages/Oan-gi...3340289?ref=hl
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Lu smiles For This Useful Post:
Daesung Kute (27-09-2012)
  #4  
Cũ 27-09-2012, 02:35 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

cảm ơn Lu nhe
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #5  
Cũ 29-09-2012, 11:31 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

Sáng chủ nhật, ngồi vu vơ bên cửa sổ nghĩ về cuộc đời tự nhiên Thanh Hương thấy mình đã chểnh mảng việc học lâu rồi. Nó nhìn tờ kết quả học tập mà xót xa thời huy hoàng của nó. Giờ thì học lớp đại trà của một trường công lập của huyện mà không phải trường chuyên của tỉnh, thành tích thì bình thường nhìn mà thảm hại quá. Nó suy nghĩ một hồi rồi tính tính toán toán suy ra là cần một gia sư gấp vì học thêm thì cũng không ổn. Nó cũng suy nghĩ về việc này nhiều, bạn cùng bàn cũng đã góp ý với nó nhiều rồi nhưng giờ nó mới cảm là cần một gia sư. Nó lần danh bạ số của Thảo My.
-My này.
-Ừm
-Mình suy nghĩ rồi thực sự thì mình cần một gia sư giỏi, mình cảm thấy mình kém quá. Cậu có thể giúp mình không.
-Được rồi mình sẽ giúp.
-cảm ơn cậu.
-Không có gì.
Thảo My nhận được điện thoại của Thanh Hương vội vàng gọi cho Phong
-Phong này
-ừm
-Giúp được cho cậu rồi đấy.
-Thật hả.
-Ừm. Đúng như cậu nói. Chỉ cần phân tích cho cậu ấy hiểu thế là đã có kết quả. Chiều nay đi chơi với mình như đã hứa chứ.
-Ok. Cảm ơn nhiều nhé. Tối tớ qua đón.
Giờ thì mới thấy Phong chẳng lạnh lùng chút nào. Cậu ta cứ cười suốt từ nãy tới giờ. Vui đến thế sao.
Tiếng điện thoại của Thanh Hương.
-Alo. Mình đây.
-Tớ tìm cho cậu rồi đấy. Tuần sau bắt đầu học nhé.
-Cảm ơn Thảo My nhiều nhé.

Tại quán làm thêm.
-Chào mọi người
-Chào em. Đến rồi à. Hôm nay em sẽ làm cùng Bảo người làm mới chỗ chúng ta thay Phi. Giúp đỡ cậu ấy nhé.
-Vâng.
Thanh Hương quay sang nhìn Bảo, cũng đẹp trai phết đấy chứ.Nhưng công tử thế này thì làm được gì. Người thế này mà quản lí cũng tuyển vào không biết sao nữa. Còn giao cho mình nữa. Mình cũng mới làm thôi mà.
-Tớ phải làm gì? Giọng nói miền Nam của Bảo bất giác làmThanh Hương tỉnh lại.
-À, cậu vào thay đồng phục đi. Thanh Hương chỉ tay về phía phòng thay đồ.
Thanh Hương nhìn theo Bảo lắc đầu lẩm bẩm “Khó đây”.
-Sao thế cảm nắng à. Đẹp trai đấy chứ.
-Nói gì lạ vậy. Chỉ là anh thấy cậu ta có phù hợp không?
-Sao không phù hợp?
-Cậu ta như công tử bột ấy. Đã thế còn giao cho em.
-Em nhìn xung quanh đi. Có ai không cảm nắng cậu ta?
-Được rồi thế tại sao giao cậu ta cho nhân viên mới như em.
-Có thế cũng hỏi. Vì Phi nghỉ việc thi cậu ta làm thay Phi chứ sao? Thôi đừng thắc mắc nữa làm việc đi. Rồi anh quản lí cũng đi vào.
Bảo từ phòng thay đồ ra
-Giờ thì tôi phải làm gì?
-Cậu biết làm gì?
Bảo chỉ lặng im không nói.
-Không biết làm gì sao. -Thanh Hương vừa nói vừa lắc đầu tỏ vẻ ngạc nhiên - Thế cậu xin vào đây làm gì?
-Không phải vậy chỉ là tôi cần biết mình phải làm gì?
-Vậy đi dọn dẹp bàn ăn kia đi.Bảo nhìn về hướng Hương chỉ tay rồi cũng nhanh chóng hoà mình vào công việc. Lần này Hương còn ngạc nhiên hơn, “Cậu ta không phải công tử bột sao?”. Bảo làm việc rất thành thạo từ việc dọn bàn ăn lau bàn ăn, Hương chỉ thần người ra vì ngạc nhiên.
Rồi có tiếng gọi của khách làm Hương quay về hiện tại. Hương cũng hoà vào công việc. Cả hai làm việc rất ăn ý và Thanh Hương cũng bắt đầu thấy quý mến Bảo.
Buổi làm việc kết thúc. Thanh Hương dắt chiếc xe đạp củamình ra định về thì thấy Bảo đi bộ ven đường. Cô đi lướt qua, bỗng Bảo gọi với theo:
-Cậu gì ơi.
-Gọi tớ hả? Hương quay đầu lại nhìn Bảo.
-Cậu cho mình hỏi thăm chút được không?
-Ừ. Hỏi đi.
-Từ đây về Đinh Lễ đi đường nào vậy?
-Cậu đi thẳng, rẽ trái tại công ty cổ phần Công nghệ việt đức, đi thẳng rẽ trái tại công ty cp licogi 15, rẽ phải thứ 1, rẽ trái lên ĐinhLễ
-Nhưng tớ không nhớ được.
-Cậu đi làm bằng gì?
-Tớ đi bộ. Hỏi đường đến đây.
-Trời đất. Sao không đi xe buýt.
-Tớ bị say xe.
-Cậu biết đi xe đạp chứ?
-Không.
-Vậy cậu định đi bộ đi làm ư?
-ừm.
-Đồ khùng. Lên đây tôi chở về.
-Có phiền cậu không?
-Phiền chứ sao không. Nhanh lên không là tôi cho đi bộ về giờ.
Bảo ngồi sau xe Thanh Hương cười mỉm nhưng vẻ đắc trí.
-May cho cậu là tôi cũng ở Đinh Lễ đấy.
-Thật sao? Bảo tỏ vẻ ngạc nhiên.
-Vậy Hương này.
-Gì? Nói đi.
-Cho tớ ngồi nhờ xe đi làm được không?
-Không.
-Tớ sẽ trả cậu tiền công mà.
-Sao cậu không tự tập đi xe đạp.
-Nhưng tớ sợ lắm.
design by: 1989design.com 

Lần sửa cuối bởi Daesung Kute; 23-10-2012 lúc 10:36 PM.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Daesung Kute For This Useful Post:
sick_enough_to_die (06-06-2013)
  #6  
Cũ 30-09-2012, 01:47 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

-Con trai gì mà nhát gan.
Gần đến nhà, Bảo khẽ nói.
-Cho mình dừng ở đây gần đến nhà tớ rồi.
-Cậu cũng ở khu này à.
-Không tớ ở mãi tít trong kia nhưng cho tớ dừng ở đây là được rồi. Mà nhà cậu gần đây à.
-Ừ.
-Vậy cho tớ ngồi nhờ xe đi làm được không.
-Cũng được. Nhưng cậu phải tập xe, khi nào cậu biết đi xe thì mua xe đạp mà đi làm. Tớ chỉ cho cậu ngồi nhờ 1 tháng thôi. Đến lúc nhận lương thì mua xe đạp mà đi.
-Vậy cậu dạy tớ đi chứ.
-ừm. Cũng được.
-Thôi bye cậu mình về trước.
Bảo đi một hướng, Thanh Hươg đi một hướng nhưng điểm dừng lại là một – nhà Thanh Hương hay nhà trọ của Thiên Bảo.
Reng! Reng!Reng!Tiếng đồng hồ báo thức lại reo lên. Vẫn như thường lệ nó tắt đi ngủ thêm15p rồi bật dậy như lò xo. Vệ sinh cá nhân và chạy khắp phòng tìm đồ.
-Thanh Thanh có thấy đôi giày của chị đâu không?
-Phơi ngoài ban công ấy.
-Chị nhanh lên đi. Không là em đi trước đấy.
-Ừ đi trước đi, đang còn sớm mà.
Thế là Thanh Thanh đi trước.còn Thanh Hương thì đang loay hoay với mái tóc dài ngang vai. Xong xuôi nó lại lật bật chạy xuống nhà xe. Chuẩn bị đạp xe đi thì phát hiện xe đã bị hỏng. Đi bộ thì cũng mất 20p muộn mất. Thế là nó chạy thục mạng đến trường. Gần đến trường chú bảo vệ đã đóng cửa lại. Nó vừa vịn tới cửa thì chú bảo vệ cũng đóng xong cửa.
-Chú bảo vệ ơi, cho cháu vào đi. Cháu đi muộn có vài giây mà.
-Không được, về đi đừg lằng nhằng ở đây.
- Chú bảo vệ cho cháu vào đi mà. Nó định dùng bài liều đây mà.
Cuối cùng là chú bảo vệ cũng đi vào, nó đang thầm mừng nghĩ rằng chú bảo vệ đã bị nó hạ gục. Nhưng khi chú cầm cây gậy ra xua nó thì nó mới biết mình nhầm, nhầm to mới đúng. Nó không dám đứng đó xin xỏ nữa liền dùng đến hạ sách trèo tường. Nó lần vào phía trong chọn chỗ thích hợp trèo lên. Vừa tiếp đất thành công còn chưa kịp vui mừng đã bị tiếng hét của chú bảo vệ làm cho giật mình mà chạy bạt mạng.
design by: 1989design.com 

Lần sửa cuối bởi Daesung Kute; 23-10-2012 lúc 10:40 PM.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Daesung Kute For This Useful Post:
sick_enough_to_die (06-06-2013)
  #7  
Cũ 30-09-2012, 02:04 PM
Avatar của gangnamstyle99
gangnamstyle99
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 9
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Mặc định

chúc bác đông khách nhé .............................. lên cho ngày chủ nhật buồn tẻ
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to gangnamstyle99 For This Useful Post:
Daesung Kute (30-09-2012)
  #8  
Cũ 01-10-2012, 01:43 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

-Con bé kia đứng lại
Nó luồn lách cuối cùng cũng thoát thở phù nhẹ nhỏm trong cáihộc gầm cầu thang. Nó bước ra từ gầm cầu thn mà không để ý. Rầm! Mình lại laovào cái gì đây, không phải hình như là một ai thì phải. Nó hốt hoảng không địnhhình đứng dậy. Hình như mình đâm vào người, vừa đứng lên đã thấy thấp thoángbong chú bảo vệ thế là chưa kịp cho Anh Kiệt nói gì thế là cô lại thục mạng chạylên tầng. Anh Kiêtt chưa kịp nói gì đa thấy Thanh Hương bỏ đi, cậu ta rất tứcgiận. Nhưng không ngờ rằng chú bảo vệ lại leo lên tầng 2 từ câù thang bên kianó giật mình lại chạy một mạch xuống tầng núp lại chỗ cũ và thấy Anh Kiệt vẫn đứngđó thì THanh Hương đưa tay lên miệng suỵt một tiếng khễ (ra hiệu im lặng đừngnói gì). Vừa núp xong thì chú bảo vệ tới nơi nhìn thấy Anh Kiệt Chú ấy dừng lạihỏi
-Cậu có thấy đứa nào vừa chạy qua đây không?
-Có. Hình như là đang núp dưới gầm cầu thang. Anh Kiệtchỉ tay uống dưới gầm cầu thang bên cạnh.
Thanh Hương nghe thâý giât thốt mình nhảy luôn vào cái thùngđựng đồ bẩn núp sau mấy cái chổi quét sân. Chú bảo vệ ngó vào trong nhưng khôngthấy. Chú ngẩng đầu lên hỏi.
-Có chắc là ở trong này không?
-Cháu cũng không biết chỉ thấy lúc nay cô ta trốn ởtrong đó ra mà. Chắc là cô ta chạy mất rồi.
-Cậu có thể nhận dạng cô ta không?
- Cháu là học sinhmới.
Chú bảo vệ đi thẳng hướng tìm Thanh Hương, Còn Thanh Hươngsau khi cảm thấy đã an toàn mới lò dò bước ra. Trời ơi cả người nó toàn rác vàmạng nhện. Nó phủi phủi bực mình. Nó chaỵ lên tầng, thấy Anh Kiệt đang đi phiảtướcnó chạy ngang qua va thật mạnh vào người Anh Kiệt (lần này là cố ý), Nó va xongcòn quay lại nguýt một cái rồi chạy một mạch vào lớp, mặc cho Anh Kiệt ngã chổngkềnh va vào tay vịn cầu thang, bực mình đứng dậy. Thanh Hương chạy vào bàn ngồi.
-Cô giáo chưa lên à.
-Chưa. Hôm nay không biết sao cô đến muộn thế.
-Lúc nãy thấy có chú bảo vệ đi qua đấy
-Vừa trốn vào đây đấy.
-Cô giáo đến rồi. Thảo My khễ lay tay Thanh Hương.
Thanh Hương đang loay hoay buộc lại dây giầy đứng lên chàocô giáo. Cả lứp ngồi xuống. Cô giáo giới thiệu bạn mới cho cả lớp, Thanh Hươngthì vẫn loay hoay buộc giầy. Đến kh cô giáo dẫn học sinh mới đến bàn Thanh Hươngvà cho Anh Kiệt ngồi chỗ của Thảo My thì nó mới ngẩng đầu lên. Như sét đánhngang tai nó giẩy nẩy lên.
-Cô em ngồi với Thảo My thôi, cô cho bạn ấy qua dãy bànkia ngồi đi.
Anh Kiệt cũng nghiêm mặt.
-Em không muốn ngồi với một người như bạn ấy đâu.
Cô giáo nghĩ thầm trong đầu “ Rõ ràng là bố của Anh Kiệt muốncậu ta ngồi cạnh Thanh Hương và ông ta còn nói hai đứa nó không biết nhau sao lạicó chuyện ày cơ chứ “. Nhưng rồi cô giáo cũng lên tiếng.
-Thôi được rồi đợi cô một lát.
Cô giáo ra ngoài gọi điện báo cáo tình hình. Trong lớp thìhai luồng sát khí đang toả ra rõ rệt. Cô giáo bước vào lớp thì Anh Kiệt cũngxin phép ra ngoài nghe điện thoại.
-alo, ba ạ.
-Ngày đầu tiên đã muốn bỏ cuộc phải không vậy thì ngàymai thu dọn hành lí về nhà.
-Dạ. Nó tỏ ra ngạc nhiên.
-Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời cô giáo đi.
Nó xin vào lớp rồi lẳng lặng để cặp vào chỗ. Thảo My thìxach căp xuống dưới ngồi. Thanh Hương vẫn còn ấm ức.
-Nhưng thưa cô.
-Quyết định thế đi không nhưng gì hết. Bát đầu học nào.
Trong buổi học mà Thanh Hương cảm thấy ấm ức trong người
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Daesung Kute For This Useful Post:
sick_enough_to_die (06-06-2013)
  #9  
Cũ 02-10-2012, 11:32 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

TAN HỌC
-Alo, Thanh Thanh à qua đón chị nhé xe chị bị hỏng rồi.
-Vâng
Về nhà mặt nó ỉu xìu.
-Sao thế
-Không có gì
-Còn không có. Nhìn cái mặt là biết.
-Chuyện vớ vẩn ở lớp chứgì đâu, bực mình. Mà chiều để xechị đi làm nhé.
-Không được rồi. Chiều em phải đi họp nhóm thảo luận đềtài rồi. Chị mượn ai đó sửa dùm cho.
-Ừm, chị biết rồi.
!2 giờ trưa. mọi người đang chìmtrong giấc ngủ, còn nó thì loay hoay với cái xe hỏng. Nó bị sổ xích, nó lắp mãimà không được ta thì dính đầy dầu, mặt mũi thì lem nhem, trông kinh quá. Nhưng cố hết sức rồi cũng được. Nó lắp xong thì mặtnó cũngnhem nhuốc.
-Yeah, đã xong. Mình thật là number one.
-Nhìn mặt câụ lúc này không khác mèo là mấy đâu.
Nó giật mình quay lại thì thấy mộtthiên thần đang đưng trước mặt, cảm thấy có chút gì quen thuộc. Nhưng rồi sựcnhớ ra điều gì nó lấy tay quệ má, rồi chạy lại chỗ vòi nước rửa mặt. Phong đứngcạnh đó đưa cho nó chiếc khăn trong túi. Nó ngại ngần không lấy, Phong tự mìnhlau cho nó, Bỗng nó giật phắt chiếc khăn tay rồi tự lau.
-Cậu là ai?
-Tớ là Vũ Huỳnh Phong.
-Phong ư. Vậy là người trọ ở đây.
-Đúng. Cậu là chủ nhà chứ gì.
-Cậu có gì thắc mắc sao.
-Không.
-Cậu đi dạo qua đây à.
-Không.
-Vậy là.



-“”
Tôi gặp cậu vì tôi là gia sư của cậu. Cần hỏi cậu một số chuyện.

-Hả. Nó ngạc nhiên vô cùng. Trên đời này lại có chuyệntrùng hợp thế sao. Không là cố ý sắp đặt cho nó trùng hợp thôi cô bé ngốc nghếchà.
-Đâu phải ngạc nhiên đến thế.
Rồi bọn ho bàn nhau về lịch họcthêm, và một số thứ xung quanh vấn đề đó.
RENG! RENG! RENG
design by: 1989design.com 

Lần sửa cuối bởi Daesung Kute; 25-10-2012 lúc 09:48 AM.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Daesung Kute For This Useful Post:
sick_enough_to_die (06-06-2013)
  #10  
Cũ 04-10-2012, 11:30 PM
Avatar của Daesung Kute
Daesung Kute
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 35
Thanks: 3
Thanked 7 Times in 7 Posts
Mặc định

Hôm nay, Thanh Hương hẹn Thiên Bảo tập xe ở sân tập gần đấy.Nó Dậy sớm hơn mọi ngày 30 phút. Ra chỗ hẹn.
-Thanh Hương.
-Nhanh lên. Lề mề quá đi.
Bảo leo lên ngồi sau. Khẽ mỉm cười. Đến bãi tập.
-Cho cậu mượn xe tập đấy. Tôi đợi ở đây.
-Gì. Cậu nghĩ sao bảo mình tớ tập.
-Chẳng nghĩ sao. Tớ cũng tự mình tập đấy thôi. Vẫn đi đượcxe đạp.
-Tớ cần cậu dạy cho ít điều cơ bản.
-Có gì không hiểu cậu cứ quan sát mấy đứa trẻ bên cạnhmà học.
Bảo hơi buồn dắt xe ra tập còn Thanh Hương thì tìm gốc cây tìm thú vui với chiếc điệnthoại của mình. Bảo thì loay hoay trênchiếc xe đạp mãi hình như lớn rồi nên tập xe cũng dễ dàng hơn. Mới đầu cậu ta cũnghơi ngượng ngùng nhưng rồi thì cậu ta cũng đã đi được nửa vòng quay bánh xe. Rầm!Cú ngã thứ N. Dựng xe lên đi tiếp. thỉnh thoảngThanh Hương lại ngẩng đầu lên nhìn mỉm cười.
-Nhìn này tôi đạp được cả vòng rồi đấy.
Nó nhìn về phía Thanh Hương vui mừng reo lên. Rầm. Cú ngã ấntượng nhất trong buổi tập xe. Nhìn cậu ta thật đáng thương chắc đau lắm.
-Ê, có sao không?
-Cậu thử ngã đi rồi biết.
-Ngã chứ có gì hay đâu mà phải thử.
-Thế cậu thấy có đau không mà hỏi.
-Lúc đầu cũng rất đau nhưng ngã nhiều rồi cũng quen màchẳng thấy đau. Mà chỉ nghĩ điều đó là chuuyện bình thường. Đứng lên đi.Thanh Hươngchìa tay ra cho Thiên Bảo vịn đứng dậy nhưng Bảo vừa đưa tay ra định túm lấythì Thanh Hương lại rụt tay lại
-Đừng bao giờ túm lấy bàn tay của người khác khi mìnhngã để đứng dậy vì đó chỉ là bàn tay của kẻ thương hại cậu thôi. Hãy tự mình đứngdậy đi. Nếu không khi người ta bỏ mặc mình cậu sẽ rất hụt hang, bơ vơ và đau khổđấy.
Thanh Hương quay sang dựng chiếc xe lên. Bỗng Thiên Bảo đứngphắt dậy đẩy Thanh Hương ra và dựng xe lên.
-Để tớ tự làm.
-Được rồi để cậu tự làm. Trời nóng thế này có cần ăn kemhạ nhiệt không?
-Không.
-Vậy thì cậu không trả công cho tớ à. Thanh Hương lắc đầuphụ hoạ
-Cậu ăn gì cứ mua đi.
-Vậy ba hai kem này đi.
Thiên Bảo mở ví ra thì choáng. Cậu ta không dung tiền mặt màtoàn thẻ. Cậu ta ghé sát tai người bán hàng hỏi nhỏ.
-Có trả thẻ được không cô?
Cô bán hàng cười ngượng nghịu.
-Không cậu à. Cậu cứ đùa
Thanh Hương lắc đầu trong đầu đang nghỉ gã này chắc hết tiềnrồi.
-Cháu trả cô này.
-Tớ mời mà. Thiên Bảo ngượng nghịu nói
-Có tiền thì mới mời được chàng trai à.
Thanh Hương mua xong hai cái kem cầm mỗi tay mật cái. Rồi cônhìn Thiên Bảo Hắng giọng, giả vờ hỏi.
-Bảo cậu đi bộ đến chỗ làm nhé chứ cầm hai cái kem thì tớkhông chở cậu được. Vì nếu tớ dừng lại ăn xong hai que kem này xong chở cậu thìmình sẽ muộn giờ làm nên cậu chịu khó đi bộ đi.
-Để tớ cầm giúp cậu một que cậu ăn xong que này rồi tớ sẽđưa cho cậu.
-Nhưng nếu ăn hai que kem thì tớ sẽ ăn chúng cùng mộtlúc.
-Thế tại sao cậu không mua một que thôi/
-À tớ quên. Tại tớ nghĩ cậu trả tiền mà tớ có hai taynên mua hai que.
-Cậu. Thiên Bảo cứng họng tức giận.
-Nhưng nếu cậu ăn que kem này thì tớ sẽ chở cậu. Thanh Hươngđưa kem về phía Bảo
Thiên Bảo suy nghĩ hồi lâu rồi cũng cầm lấy. Ngồi sau xe ănngon lành.Hương ăn xong kem ném que kem vào thùng giác ven đường.-Lúc nãy cậu nói gì với cô bán hàng mà cô ấy cười ngượngnghị thế?
Thiên Bảo ngớ người không biết trả lời làm sao. Tự dưng lúc đólại thốt được câu hay đến thế.
-Tớ hỏi cô có bán chịu không?
HaHa. Thanh Hương bật cười thành tiếng.
-Cậu đúng là điên rồi.
-Cậu thấy vui lắm sao?
-Không. Chỉ thấy cậu hơi ngố thôi, cậu giận à?
Bảo không trả lời. Thanh Hương biết mình hơi quá nên khơichuyện ra nói..


-Này, Nhà cậu ở đâu?
-Sài Gòn.
-Xa vậy ư?
-Ừm.
-Ở trong đó việc làm tốt hơn, sao cậu lại ra ngoài nàylàm gì cho khổ.
-Do hoàn cảnh thôi ai muốn thế.
-Àaaaa.
design by: 1989design.com 

Lần sửa cuối bởi Daesung Kute; 05-10-2012 lúc 12:34 PM.
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Daesung Kute For This Useful Post:
sick_enough_to_die (06-06-2013)
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến





Powered by vBulletin version 3.8.6 Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2011 TraSua. All rights reserved.
Design by 1989DESIGN.COM vungtrom.com lauxanh.us xnxx.com