Phim Sex Online

Trở lại   Trasua.vn >
♥ ♥ TraSua Truyện & Thơ ♥ ♥
> Truyện đọc & Thơ > Truyện - Tiểu thuyết tình cảm
Đánh giá chủ đề này - Làm dâu nhà ma(truyện hay).

Viết bài mới  Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 07-07-2012, 01:19 AM
Avatar của Jennhox44
Jennhox44
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2012
Bài gửi: 168
Thanks: 44
Thanked 326 Times in 106 Posts
Mặc định Làm dâu nhà ma(truyện hay)

Tg: Võ Anh Thơ
Nguồn: 2T

Thể loại
: truyện dài, tình cảm teen, lãng mạn, khá vui nhộn có cả phép thuật, và cũng đầy bất ngờ,, nhất là mối quan hệ của 3 nv chính
.
LÀM DÂU NHÀ MA



1 cô nàng dễ thương, tinh nghịch và “lắm chiêu” Yến Phi.
1 anh chàng ma đẹp trai, hiền lành, có nụ cười như trẻ con Du Hạo.
1 anh chàng là con người luyện phép ma với vẻ đẹp lạnh lùng độc ác nhưng đôi khi cũng khá ngốc AJ.
3 con người, 3 tính cách và 3 số phận khác nhau nhưng lại chung 1 câu chuyện…


Câu chuyện
: Làm dâu nhà ma.

Tóm tắt nội dung:

Gia đình họ Du là 1 gia đình giàu có và đầy bí ẩn, chẳng ai trong phố Hoa Đạo biết được đó lại là 1 gia đình ma. Để tiếp tục duy trì “tục lệ” của gia đình, bà Du, bà chủ ngôi biệt thự rộng lớn, đã thực hiện việc “tìm kiếm 1 cô con dâu là người” cho cậu con trai thứ 2 của mình, Du Hạo. Với “giá tiền thưởng” khá cao bà đưa ra đã có rất nhiều cô gái tìm đến xin “làm dâu thử”. Nhưng sau đó tất cả đều rời khỏi ngôi nhà giàu sang ấy khi họ được biết người chồng và người nhà của gia đình chồng lại… toàn là ma.
Dĩ nhiên bà Du cho những cô gái đó ra đi nhưng tất cả bọn họ đều phải bị lấy đi ký ức (chỉ là các ký ức về gia đình họ Du thôi), đó là cách để bảo vệ 1 gia đình ma sống giữa thế giới loài người.
Sau đó Yến Phi, cô gái 18 tuổi, để trả món nợ của cha mẹ cô đành đến gia đình họ Du “làm dâu”. Vốn tinh nghịch và rất hiếu kì, Yến Phi đã dần dần phát hiện ra điều bí ẩn của gia đình chồng và cả người chồng tương lai Du Hạo….
Cùng lúc ấy, 1 người tên AJ xuất hiện. Anh tìm đến dòng họ Du để trả mối thù giết cả nhà. Tại đây anh đã gặp Yến Phi lẫn Du Hạo.
Và mối quan hệ của cả 3 trở nên vô cùng bất ngờ…


Giới thiệu nhân vật:

Yến Phi: 18 tuổi, làm việc ở 1 tiệm mì Tân Quản của chú 1 người bạn thân. Yến Phi phải trả nợ cho bọn cho vay, số tiền mà bố mẹ cô bé để lại trước lúc ra đi,thế nên Yến Phi đành đến nhà họ Du làm dâu thử.
Tính tình vui vẻ, nghịch ngợm và có vô số trò, vì vậy Yến Phi được gọi là “Tiểu Phi lắm chiêu.”

Du Hạo: 18 tuổi, cậu là con trai thứ 2 trong gia đình. Đẹp trai, tính tình hiền lành, hơi giống con nít (vì vậy mà Yến Phi gọi cậu là Tiểu Hạo Tử), khá hậu đậu nhưng phép thuật thì rất giỏi. Bị những cô gái trước từ bỏ nên Du Hạo k còn mong muốn tìm 1 người vợ nữa.
AJ: 18 tuổi, là người nhưng luyện ma thuật. Vì sống tách biệt khỏi thế giới loài người 10 năm nên khi trở về phố Hoa Đạo anh cứ bị con người gạt hoài. Tuy thế trong thế giới ma thuật AJ lại là kẻ độc ác với vẻ đẹp lạnh lùng đáng sợ.Anh tìm về đây cốt để trả thù họ Du vì đã giết cả nhà mình.
Access: 1 tiểu ma có cánh, tí hon, lúc nào cũng đi theo AJ để… giám sát cậu.
Bà Du: mẹ của Du Hạo, bà là con người còn chồng bà là ma nhưng đã qua đời. 1 mình bà quán xuyến cả gia đình họ Du. Bà rất hiền và hay cười.
Du Phương: 22 tuổi, con lớn nhất của gia đình họ Du, chị của Du Hạo. Xinh đẹp và cũng rất hiền lành, tính tình vô cùng vui vẻ.
Du Thanh:15 tuổi, em gái của Du Hạo, lầm lì ít nói. Cô bé lúc đầu k thích Yến Phi vì nghĩ rằng người chị dâu này rồi cũng sẽ bỏ anh trai mình ra đi.
Du Thiên: 13 tuổi, em trai Du Hạo, vô cùng nghịch ngợm. Trái với chị Du Thanh của mình, ngay từ lúc đầu chú bé đã rất thích Yến Phi và hay tìm cách chọc chị dâu.
Lục Song Song:18 tuổi, bạn rất thân với Yến Phi. Dễ thương, thông minh và rất chững chạc. Song Song có 1 khả năng rất đặc biệt, đó là có thể cảm nhận được ma tính từ 1 người nào đó…chính vì thế Song Song là người thứ 2 biết Du Hạo là ma.



design by: 1989design.com 
Signature
Mưa tan cho nỗi đau vụn vỡ…
Mưa tan cho nước mắt tràn bờ...
Mưa tan cho tình yêu lầm lỡ...
Mưa tan cho bỡ ngỡ vu vơ..........
Trả lời với trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Jennhox44 For This Useful Post:
co nang_tinh nghich (03-08-2012), Damn_bboy12 (07-07-2012), lili0904 (07-07-2012), papyheoS2anhK (08-07-2012)
  #2  
Cũ 07-07-2012, 05:03 AM
Avatar của noxinh014
noxinh014
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Đến từ: Xa xoi lam'
Bài gửi: 326
Thanks: 405
Thanked 776 Times in 194 Posts
Mặc định

mình đọc truyện này rồi khúc đầu thấy hay định post nhưng vì cái kết nên ko post ^^
design by: 1989design.com 
Signature
Maybe I love this life...Becaube...I think will have something will come to me is wonderful !
Trả lời với trích dẫn
  #3  
Cũ 07-07-2012, 08:02 AM
Avatar của heongoc
heongoc
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 8
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Mặc định

pn oi post tip dey
design by: 1989design.com 
Signature
ĐừNq HãNh DiỆn Vì BạN nqHèo Mà HọC qIỏi
Mà HãY Tự HỏI sAo HọC qIỏi Mà dzẪn NqHèo
Trả lời với trích dẫn
  #4  
Cũ 07-07-2012, 10:15 AM
Avatar của lili0904
lili0904
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 135
Thanks: 299
Thanked 45 Times in 42 Posts
Mặc định

post tiếp nhé ^^
design by: 1989design.com 
Signature
pÉ pù pý
Trả lời với trích dẫn
  #5  
Cũ 07-07-2012, 10:29 AM
Avatar của Jennhox44
Jennhox44
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2012
Bài gửi: 168
Thanks: 44
Thanked 326 Times in 106 Posts
Mặc định

Chương 1: Cô nàng lắm chiêu Yến Phi!


Phố Hoa Đạo, buổi chiều ở tiệm mì nhỏ Tân Quản…
-Tiểu Phi! Tiểu Phi! Tiểu Phi!
-Trời ạ, nghe rồi, nghe rồi… làm gì mà gọi lắm thế, cô nương Diễm Quỳnh?
Yến Phi bước ra, tay lau lau vào miếng tạp dề giắc ngay hông.
-Cậu làm gì ở trong mà lâu thế?- Diễm Quỳnh tò mò hỏi.
-Thì thu dọn chứ làm gì- Yến Phi nhún vai trả lời- có ch gì k?
-À…-Diễm Quỳnh quay quay lọn tóc- cậu đem hộ tớ chồng bát này vào trong nhé!
-Giiiì…- Yến Phi chống hông, xì 1 tiếng rõ dài, dường như con bé k tin vào tai mình nên tròn xoe cả mắt- chỉ có thế thôi mà cậu réo ầm ĩ tên tớ, khiến tớ phải bỏ dở việc đang làm trong bếp.
-Thôi nào giúp tớ đi, tớ mỏi cả người đây này cả ngày làm mệt bở hơi tai có được nghỉ đâu.-Diễm Quỳnh lấy tay đấm đấm lưng như muốn chứng minh cho cô bạn thân biết việc nhờ vả này là rất hợp lý.
-Cậu làm cả ngày á, thôi đi cô nương, cậu chỉ mỗi việc đứng chào khách và mỉm cười thôi… à quên cả việc xăm xoi móng tay khi rảnh nữa chứ!-Yến Phi khoanh tay, kể rõ công việc của bạn.
-Chào khách cũng mệt chứ bộ… -Diễm Quỳnh đến gần nắm tay Yến Phi đung đưa ra điệu làm nũng- giúp tớ đi nhé… đi mà Tiểu Phi!
Yến Phi nhìn đôi mắt ướt của cô bạn, con bé thở ra, quay lại bế chồng bát cao ngất lên tay. Khi xoay bước đi chợt Yến Phi khự lại, 1 ý nghĩ tinh ranh nào đó lướt qua.
-Này, Diễm Quỳnh… -Yến Phi gọi tên bạn khi nó thấy Diễm Quỳnh đang đứng vuốt vuốt mái tóc- tớ thấy hình như dạo gần đây cậu hơi… mập ra thì phải!
Nghe xong từ “hơi mập” lập tức Diễm Quỳnh quay qua, hành động nhanh như chớp đó giống như 1 con búp bê bị ai đó bẻ cổ xoay lại:
-Sao cơ… tớ hơi… hơi mập á?
-Ừ… -Yến Phi gật đầu liên tục- Đúng. Hơi mập. K khéo vài tuần nữa chắc cậu còn mập thêm đấy.
-Thật ư, tớ mập á… chết rồi…- Diễm Quỳnh nhìn xuống hông, cái hông teo tóp- tớ đã cố gắng giữ gìn rất kỹ thậm chí còn nhịn đói nữa vậy mà vẫn hơi mập sao?
-Cậu cũng biết con gái rất dễ phát phì nếu k kiên trì việc giữ gìn vóc dáng. Hơi, tớ định bảo cậu đem chồng bát này vào trong, thật ra việc đi lại vào buổi chiều rất tốt cho cơ thể, đó cũng là 1 trong những cách giảm cân hiệu quả. Nhưng nếu cậu đã k muốn thì thôi vậy…-Yến Phi nói với vẻ tiếc tiếc.
-Việc đi lại vào buổi chiều có thể giúp giảm cân?- Diễm Quỳnh ngạc nhiên-thật chứ?
-Cậu k tin thì thôi, đi lại là cách hoạt động cơ thể mà. Thôi dù gì cậu cũng k muốn ôm đống bát này…
-K!- Diễm Quỳnh chợt hét lên, con bé chạy đến bên Yến Phi, luồng tay xuống đỡ chồng bát- tớ làm, cứ để tớ làm.
-Cậu làm được chứ, nhưng nếu hoạt động theo cách này thì chắc cậu sẽ giảm cân đấy…- Yến Phi ra điều chỉ bảo.
-Được, tớ làm được mà, à… ở ngoài còn mấy chồng bát đấy cậu mang vào đi để tớ đem vào bếp luôn cho.
-Ờ, tớ biết rồi!
Sau khi Diễm Quỳnh khuất dạng sau cửa bếp thì Yến Phi bịt miệng cười phì.
-Diễm Quỳnh ngốc, cậu sợ mập quá nên hóa rồ. Nhưng như thế mới khiến cậu chịu làm việc, cả ngày cậu làm biếng đủ rồi bây giờ phải giúp mọi người chứ!
-Đúng là Yến Phi, lúc nào cũng lắm trò!- 1 giọng nói vang lên từ phía sau.
Yến Phi quay lại, hóa ra là ông chủ Quản, chú của Diễm Quỳnh.
-Ơ… chú Quản… chú thấy rồi sao?
-Đúng vậy, cháu dụ Diễm Quỳnh để nó đem chồng bát vào bếp chứ gì.
-Ha… ha… cháu chỉ muốn cậu ấy hoạt động 1 tí!- Yến Phi gãi tóc.
-Chỉ có cháu mới làm cho Diễm Quỳnh chịu dọn dẹp thôi. Khá lắm!- ông chủ Quản vỗ nhẹ vai con bé.
Yến Phi cười típ mắt. Ông chủ Quản lấy trong túi áo ra 1 phong bì hơi cộp, đưa cho Yến Phi:
-Tiền lương tháng này của cháu! Cháu làm việc rất siêng năng…
Yến Phi giơ tay đón lấy, ôi làm việc cực khổ cả tháng trời mới được thế này. Nó rờ nhẹ phong bì, thấy vui vô cùng.
-Cám ơn chú Quản!
-Chú rất tiếc vì k thể cho cháu nhiều hơn để cháu trả nợ nhưng tiền lương của mọi người trong tiệm ăn này cũng chỉ được bấy nhiêu thôi.
-K, chú đừng nói thế, nếu k nhờ chú thì chắc cháu đã chết ngoài đường rồi!
-Bậy, đừng nói gở chứ…
Bỗng, tiếng Diễm Quỳnh từ trong bếp vọng ra:
-Chú ơi, chú vào lấy giúp cháu cái thang đi ạ!
-Rồi chú vào ngay đây…- ông chủ Quản nói với vào, ông nhìn lại Yến Phi cười hiền- thôi cháu về đi, để chú và Diễm Quỳnh ở lại dọn dẹp là được.
-Để cháu giúp 2 người…
-Thôi chỉ còn vài cái bát dọn 1 tí là xong ngay. Nghe lời chú về đi.
Lưỡng lự 1 lúc, Yến Phi gật:
-Vâng, vậy cháu về…
Yến Phi tháo tạp dề ra, con bé mặc áo khoác vào rồi đeo túi xách lên vai.
-Cháu về nhé, chú nhớ nói Diễm Quỳnh cẩn thận mấy cái bát thủy tinh trên kệ kẻo làm rớt uổng lắm!
-Biết rồi, cô bé…
Yến Phi cười tươi, tay mở cửa tiệm ăn và đi khuất. Ông chủ Quản dõi theo bóng dáng nhảy nhót của Yến Phi, ông lắc đầu:
-Tội nghiệp… bố mẹ tự tử để lại món nợ lớn cho nó…

-Lalala, đời vui sao là vui…- Yến Phi ca hát suốt trên đường về. Có vẻ nó vui vì hôm nay có lương.
Yến Phi đưa mắt nhìn phố Hoa Đạo về chiều, tháng này là gần đông rồi nên phố thật đẹp. Những cành hoa đỏ đang dần chuyển sang màu trắng phấn, giống như bị tuyết phủ. Phố Hoa Đạo đẹp nhất là vào mùa xuân và đông. Đối với Yến Phi thì con bé thích mùa xuân hơn vì lúc đó không khí ấm áp và hoa sẽ nở đầu mùa. Yến Phi cũng thích mùa đông nhưng nó k thích cái lạnh lẽo của đông. Những khi sang đông, Yến Phi thấy rất lạnh, rất lạnh vì phải ở nhà 1 mình… 1 mình với nỗi cô đơn và thương nhớ.
Đó là lúc Yến Phi nhớ về bố mẹ…
Yến Phi đi chậm chạp lên con dốc cao ngất dẫn lối lên ngôi nhà nhỏ của mình. Từ khi bố mẹ mất ngôi nhà to lúc trước con bé sống bị bọn cho vay lấy. Chúng lấy hết của cải trong nhà, lấy tất cả chẳng chừa thứ gì vậy mà vẫn k hết nợ. Thế là Yến Phi, trở thành trẻ mồ côi và trở thành người trả món nợ k bao giờ dứt đó. Đã 4 năm rồi mà sao vẫn k trả đủ, chẳng biết bọn cho vay ấy tính lãi lái gì nữa. Đúng là bọn bất lương! Cũng may có người bà con ông chủ Quản để lại ngôi nhà nhỏ này, ông chủ Quản tốt lắm, cho Yến Phi ở đây mà k lấy tiền. Ông nói, chỉ cần Yến Phi phụ giúp ở tiệm ăn là được. Vậy mà ông còn trả lương cho nó nữa. Con bé vô cùng biết ơn ông chú tốt bụng này…
Đến nhà rồi, Yến Phi thở phào. Nó đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa mục gần hết, chưa kịp bước vào thì Yến Phi đã nghe giọng nói quen thuộc của 1 kẻ vang vang… 1 kẻ đã mang lại sự bất hạnh cho gia đình Yến Phi.
-Chào, con chim yến bé nhỏ, sao giờ này mới về. Làm bọn tao chờ mỏi cả cổ, mày phải biết về sớm chứ!
Yến Phi mắt mở to khi trong sân nhà nhỏ 7 tên đòi nợ đang đứng. Chúng cười cười và đưa con mắt giễu cợt nhìn nó. Yến Phi hoàn toàn bất ngờ trước tình huống này, con bé k ngờ là bọn cho vay lại đến đòi tiền sớm thế.
-Sao vậy, buồn khi thấy chúng tao à?
Yến Phi cố lấy bình tĩnh, nó giả vờ cười cười thân thiện:
-À… đâu có, em đâu có buồn. Các anh đến sớm vậy, chẳng phải bảo là sang tuần sau ư?
Tên ở giữa, xem mặt khá dữ tợn, là tên đứng đầu nhóm, hắn bẻ bẻ cổ, thở hắt:
-Hôm nay Trần đại ca tao đây thấy buồn buồn nên ghé thăm mày chơi! Sao mày đứng cách xa thế, đến gần tao xem nào, đừng nghĩ đến ch bỏ trốn ranh con!
3 tên phía sau đẩy nhẹ Yến Phi lên trước mặt tên Trần đại ca. Yến Phi bị đẩy nó suýt ngã nhưng vẫn giữ được thăng bằng. Con bé nhìn ra sau lưng, 3 tên đã đứng chặn ngay cửa dường như biết rằng cô nàng tinh ranh này sẽ tìm cách bỏ trốn.
-Đừng lo, chúng sẽ k làm gì mày đâu. Nào bây giờ nói vào vấn đề chính. Hôm nay mày sẽ trả tụi tao bao nhiêu tiền đây?- Trần đại ca nhìn cô gái đang e dè trước đám du côn.
Yến Phi bước chậm chạp, vừa đi vừa nhìn bọn đàn em của tên Trần đại ca ở 2 bên, rồi con bé đưa mắt sang hắn:
-Ahaha… tại em k biết là các anh đến sớm như vậy nên vẫn chưa…. chuẩn bị gì cả!
Trần đại ca rút điếu thuốc ra, châm lửa đưa thuốc lên môi, hít sâu 1 hơi:
-Tao biết mày sẽ nói như vậy mà… hôm nay tao rất buồn bực, tao k muốn day dưa với đứa cứng đầu như mày, tay tao ngứa lắm đang muốn đập đứa nào đó cho hả dạ đây, mày k muốn là người bị đập chứ?
Yến Phi bắt đầu lo lắng thực sự khi nghe vậy. Nó cố suy nghĩ để tìm cách thoát thân.
-Thế nào, tao hỏi lần cuối, có bao nhiêu tiền thì đưa ra đây, lẹ lên.
Im lặng trong chốc lát, Yến Phi bảo:
-Em đã nói rồi, em vẫn chưa chuẩn bị đủ tiền, nếu tuần sau các anh đến thì em hứa sẽ trả đủ!
Trần đại ca thả rơi điếu thuốc, hắn lấy chân chà chà:
-Nghĩa là thực sự hôm nay mày k có tiền?
-Vâng… k có đồng nào cả…- Yến Phi vừa nói vừa giấu giấu cái túi đang đeo trên vai ra sau lưng-… cả trong túi cũng k có tiền…
Trần đại ca thấy hành động ấp úng của con bé, hắn rờ cằm, mắt nheo lại:
-Mày đang muốn giấu gì sao, cái túi trên vai mày đấy?
-Dạ… đâu có… chẳng giấu gì cả…
1 tên đứng gần đó liền la lên:
-Chắc nó giấu tiền trong túi đấy đại ca!
-Mày có im k hả- Trần đại ca quắt mắt- tao đâu có ngu, tao biết nó giấu tiền chứ…
Trần đại ca xoay lại đối diện với Yến Phi, hắn giơ tay ra:
-Đưa tiền đây… mau, mau…
-Đã nói là em k có tiền mà…- Yến Phi giấu hẳn chiếc túi ra sau.
Trần đại ca hạ tay xuống, cười nhếch mép:
-Mày là đứa cứng đầu nhất tao từng thấy… Đại Bàng, Chuột Nhắc, Mặt Ngựa…
-Đại ca, tên em là Max “Nhựa” chứ k phải mặt ngựa!- Tên Max nói vẻ khó chịu.
-Rồi… rồi…. tao quên, Max “Nhựa”, 3 tụi bây lấy cái túi cho tao…
-Dạ, đại ca…
Dứt lời, 3 tên đàn em tiến lại gần Yến Phi. Yến Phi lùi lùi ra sau:
-Này… làm gì vậy… đã bảo trong túi k có tiền mà…
-Hà hà giấu kỹ thế thì nhất định là tiền nhiều đây!- Đại Bàng khoái chí.
Cả 3 nhảy bổ vào, 2 tên giữ tay Yến Phi, tên còn lại cố gỡ lấy cái túi bị giữ chặt. Yến Phi vùng vẫy nhưng k thể chống lại 3 tên con trai cao to này. Cuối cùng chiếc túi đã bị lấy ra khỏi tay Yến Phi. Con bé ngã nhào xuống đất…
Trần đại ca đón lấy chiếc túi từ tên đàn em:
-Để xem hôm nay mày có bao nhiêu tiền…
6 tên đàn em thấy gã đại ca chuẩn bị mở chiếc túi thì liền lại gần xem nhìn y như đám ruồi bu quanh 1 miếng thịt.
Cơ hội đã đến, Yến Phi nhanh chân “chuồn” lẹ…
Trần đại ca lẫn 6 tên đàn em méo mặt khi trong túi chẳng có gì ngoài mấy thứ linh tinh. Chợt tên Chuột Nhắc hét lên:
-Đại ca, con nhỏ đó biến đi đằng nào rồi…
-Cái gì, haizzzz… cái đám đần độn tụi mày, thấy tiền là ham hố bu hết lại đây để nó thoát.- Trần đại ca giơ tay lên đầu- Trời ạ, sao trên đời lại có 1 đứa con gái tinh ranh thế nhỉ, bị mắc lừa con nhỏ đó nữa rồi… Ối, ối… máu dồn lên não mất thôi… tụi bây còn đứng đực ra à, k mau đuổi theo…
Đám đàn em nháo nhào chạy ra khỏi sân nhà. Trần đại ca ném mạnh chiếc túi xuống đất, gào lên vì điên tiết…


Chương 2: Cô nàng lắm chiêu Yến Phi! (tt)


Yến Phi chạy gấp gáp xuống con dốc, chạy ra đường và cứ cắm đầu chạy dù k biết chạy đi đâu. K sao, miễn là thoát khỏi tay bọn cho vay là được. Yến Phi chạy tức tốc vào 1 con đường nhỏ rồi dừng lại thở mệt nhọc. Mồ hôi ra ướt cả áo dù lúc này trời đang rất lạnh. Con bé lấy tay vuốt vuốt ngực cho cơn thở dốc ngưng lại. Vài giây sau, khi đã đỡ mệt, Yến Phi đưa mắt nhìn ra ngoài, con đường vắng hoe k bóng người.
-Phù,
may quá… chúng k đuổi theo kịp…-Yến Phi lau mồ hôi trên trán- tối nay có lẽ k về nhà được rồi… hay là đến nhà Tiểu Song Song ngủ nhờ 1 đêm vậy,ừ quyết định như thế…
Đứng 1 hồi lâu, Yến Phi quay gót bước đi. Đột nhiên, nó khự lại, đôi mắt mở to bần thần khi thấy tên Trần đại ca xuất hiện. Trong bóng tối của con đường nụ cười của hắn trông thật đáng sợ. Yến Phi lập tức xoay người định chạy đến cuối đường tẩu thoát nhưng 4 tên đàn em đã đứng đó tự bao giờ. Lần này Yến Phi k còn đường lui…
Yến Phi bị 2 nhóm dồn vào giữa con đường hẹp. Trần đại ca cất giọng ghê rợn:
- Hết đường rồi bé con…
-Gan thật dám gạt đại ca cơ đấy…- Max “nhựa” cười khặc khặc.
-Mày có thể im mồm k? Mày làm tao rối trí… hiểu chứ?
-Dạ… đại ca…
Trần đại ca hướng mắt về phía Yến Phi:
- Mày lại lừa tao nữa rồi, con nhỏ đáng ghét…
Yến Phi đảo mắt liên tục, con bé k biết phải làm gì nữa.
-Tụi bây bắt nó cho tao!
Yến Phi nhìn phía trước rồi nhìn ra sau, mấy tên đang tiến lại gần. Quýnh quáng quá con bé liền lăn đùng ra, giả vờ bất tỉnh.
-Đại ca, nó xỉu rồi…
-Xỉu à, hà, chiêu này xưa rồi em, lần đầu đến đòi nợ, lúc đó chỉ mới 14 tuổi mà nó đã biết dùng chiêu này gạt tao… khi ấy tao cũng sờ sợ, tưởng nó chết…Tụi bây cứ bế nó dậy, tao có cách làm cho nó phải tỉnh.

Ào! Trần đại ca dội nước vào mặt Yến Phi, con bé bị sặc liền ngồi dậy ho sặc sụa:
-Này… anh k biết là tạt nước vào mặt người khác là bất lịch sự lắm sao?
-Còn mày, mày có biết gạt 1 người lớn tuổi hơn mình là bất lịch sự lắm k?- Trần đại ca cố tình “bẻ” lại lời con bé.
Yến Phi lau lau mặt, quay đi lè lưỡi…
-Con kia… -Trần đại ca chợt rít lên- mày k đưa tiền hôm nay cho tao phải k?
-Thì em đã bảo là… tại anh đến sớm quá nên em chưa có tiền…- Yến Phi vẫn “ngoan cố” k chịu đưa tiền.
Trần đại ca thở dài, lắc đầu:
-Thôi được… Max “nhựa” và Đại Bàng, 2 đứa bây kéo con nhỏ tinh ranh đó lại bên kia, lấy 2 bàn tay nó để lên trên chiếc bàn gỗ ở đó…
2 tên đàn em gật đầu. Yến Phi còn chưa hiểu tên đại ca định làm gì mình thì nó đã bị kéo thốc dậy. Max “nhựa” và Đại Bàng lôi Yến Phi đến chiếc bàn gỗ rồi chúng, mỗi tên cầm lấy bàn tay của con bé đặt mạnh lên đấy.
-Các… các anh định làm gì vậy?
Trần đại ca từ từ tiến đến, hắn rút trong áo ra 1 con dao sắt lạnh… Khi vừa thấy cái thứ kim loại trắng dã đó thì Yến Phi biết rằng sắp có ch khủng khiếp xảy ra với mình…
-Nếu hôm nay mày k có tiền đưa bọn tao, thì tao sẽ lấy 1 thứ khác ở mày…- Trần đại ca cười nham nhở.
Yến Phi nuốt nước bọt, họng khô dần:
-Lấy thứ khác… là thứ gì!?
-Là 10 ngón tay của mày!!!
Yến Phi hét lên, văng miểng đầy mặt Đại Bàng:
-Cái gìiiii… 1…10….10… ngón tay á? Này… đừng đùa như vậy chứ….
-Tao k bao giờ biết đùa… phải k tụi bây?- Trần đại ca quay qua hỏi bọn đàn em.
-Vâng ạ… đại ca k biết đùa ạ…- 6 cái miệng đồng thanh cất lên y như hát quốc ca tập thể.
Yến Phi thấy sợ, mồ hôi bắt đầu tuôn ra:
-Này… ngón tay mà cắt đi rồi thì… k mọc lại được đâu…
-Tao biết, nhưng… tao đâu có cắt tay tao đâu mà lo háháhá…- Trần đại ca cười hú hú vẻ khoái chí.
-Hahaha… vui quá…- 6 tên đàn em cười theo.
-Im đi, điên à?- Trần đại ca quát to. Tất cả những đứa nọ im như thóc.
Trần đại ca xoay mặt trở lại nhìn chăm chăm Yến Phi:
-K nói nhiều nữa… Max “nhựa” cầm lấy dao và cắt ngón tay nó cho tao!
Tên Max đón lấy, săm soi lưỡi dao sắt… Yến Phi nói với hắn:
-Anh…Mặt Ngựa đẹp trai ơi… anh là người tốt mà… nên đừng làm thế…
Max “nhựa” liếc mắt qua cô gái:
-Haizzzzz…. Đã bảo tên người ta là Max “nhựa” cơ mà…
-Mày thôi lải nhải cái tên trời đánh của mày đi, Max… cắt tay nó mau lên…
-Dạ…- tên Max hô to rồi từ tốn đặt lưỡi dao xuống những ngón tay của Yến Phi. Con bé vùng vẫy kịch liệt… Rồi khi Max “nhựa” sắp ấn dao xuống thì…
-Huhuhuhu….. trời ơi… bố mẹ ơi con khổ quá…- Yến Phi bỗng khóc rống lên làm mấy tên nọ giật cả mình.
Tiếng khóc la giả vờ của Yến Phi vang lớn kinh khủng.
-Hừ lại cái trò khóc vạ này nữa… -Trần đại ca bịt lỗ tai lại, nghiến răng.
6 tên còn lại cũng bịt tai vì k tài nào chịu nổi tiếng “khóc rống” của Yến Phi.
-Huhuhu… bố mẹ bỏ con đi… để con bị ức hiếp thế này… -Yến Phi tiếp tục gào thảm thiết.
-Đại ca… nó khóc điếc cả tai em đây này…- Max nhăn mặt khổ sở.
-… Và còn văng miểng đầy mặt em nữa…- Đại Bàng vuốt mặt, trông thật đáng thương.
Yến Phi vẫn cứ gào khóc, tru tréo dữ dội.
Trần đại ca điên tiết gào lên: -Im ngay con nhỏ kia….
Yến Phi giật mình, ngưng khóc rống… Trần đại ca tức giận giật lấy dao từ tay Max, hắn nói đay nghiến:
-Mày khóc đi… tao sẽ cắt hết tay mày…
Trần đại ca giơ dao lên cao toan “phát” xuống 1 cú thì Yến Phi thét:
-Đừng… tui có tiền… tui sẽ đưa tiền cho anh…
Trần đại ca khự lại, hắn lia ánh nhìn qua cô gái. Yến Phi thở gấp gáp vì sợ hãi, nó nói, mắt k rời khỏi mũi dao:
-Tui sẽ đưa tiền… sẽ đưa mà…
-Thật chứ?
-Thật!- Yến Phi nuốt nước bọt- tui vừa lãnh lương tháng này… tui sẽ đưa hết cho anh…
Trần đại ca hạ tay xuống, hắn đạp chân lên trên bàn:
-Vậy thì lấy ra đây mau…- hắn kề sát mặt lại gần con bé, đe dọa-… mày mà còn gạt tao lần nữa thì tao k cắt tay mà là cắt cổ mày… được chứ, dễ hiểu k?
-Dạ… hiểu chứ ạ…- Yến Phi cười cười, mặt tái nhợt.
Yến Phi lấy trong túi áo ra phong bì tiền lương lúc chiều ông chủ Quản đưa cho. Nó “trao” tận tay Trần đại ca mà tiếc đứt ruột, và lần này là… đứt ruột thật vì lát nữa nó sẽ k còn đồng nào để ăn tối.
Mở phong bì ra xem, Trần đại ca bảo:
-Tuy k nhiều nhưng cũng đủ rồi… nếu mày ngoan ngoãn ngay từ đầu có phải tốt hơn k…
Yến Phi thở phào, con bé liền xem lại 2 bàn tay của mình, may quá 10 ngón tay vẫn k sao. Trần đại ca hít hà hơi:
-Này… tao vô cùng mệt mỏi vì phải day dưa với mày mấy năm trời. Tối nay tao tuyên bố cho mày biết 1 tin vui: tao cho 2 ngày nữa, sang ngày thứ 3 mày sẽ phải trả hết số tiền còn nợ cho tao, rõ chứ!
-2 ngày ư… hết số tiền còn lại…- Yến Phi hét to- làm sao tôi có nhiều tiền như thế…
-Đó là ch của mày… 2 ngày nữa tao đến, nếu lúc đó k có tiền trả thì mày có 2 lựa chọn : 1 là tao sẽ giết mày, 2 là mày tìm 1 sợi dây thật dài, biết làm gì k, mày tự thắt cổ để đi theo bố mẹ mày luôn…
Yến Phi ngồi bệch xuống đất, con bé rũ người, mắt mở to bần thần…
-Mày tên Yến Phi đúng k, nếu mày bỏ trốn tao sẽ nhớ mãi tên mày và sẽ có cách tìm ra mày… đến lúc đó, mày sẽ rất thảm!
Sau khi buông lời đe dọa cuối cùng, 7 tên cho vay bỏ đi với nụ cười hả hê. Còn Yến Phi, chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi lặng im dưới đất…

Sáng hôm sau, tại tiệm mì Tân Quảng, Diễm Quỳnh đang gọi điện cho ai đó với vẻ mặt lo lắng:
-Nào… Tiểu Phi, cậu bắt máy đi chứ…
Nhưng tất cả đều vô vọng khi đầu dây bên kia k ngừng vang lên tiếng “ Số máy này hiện k liên lạc được….” đầy nhàm chán.
Diễm Quỳnh gác điện thoại xuống, đúng lúc ông chủ Quản bước vào hỏi:
-Sao, vẫn chưa liên lạc được với Tiểu Phi à?
-Vâng… cháu gọi cậu ấy cả chục lần rồi đều k được!
-K biết con bé đã đi đâu, có người nói với chú đêm qua thấy Yến Phi chạy hối hả xuống đường, theo sau còn có 1 đám du côn đuổi theo, chú nghĩ có lẽ là bọn cho vay lại đến đòi tiền!- ông chủ nhíu mày, đăm chiêu.
-Chẳng lẽ… Tiểu Phi đã bị bọn chúng “xử” rồi giấu xác ở đâu đó…
-Bậy, cháu nói linh tinh gì vậy…
Bỗng, “rầm”, tiếng động của cánh cửa mở ra nghe thật lớn, 2 chú cháu quay lại nhìn, vừa thấy mặt cái người đứng ở ngay cửa thì Diễm Quỳnh đã cười rạng rỡ: -Tiểu Song Song…
Đó là Lục Song Song, người bạn rất thân của Yến Phi và Diễm Quỳnh, cũng là người hiểu Yến Phi nhất, từ lúc nhỏ cho đến tận bây giờ. Chưa kịp để Diễm Quỳnh nói thêm lời nào Song Song đã cất tiếng, đầy sốt sắng:
-Ch gì vậy, cậu nói Tiểu Phi xảy ra ch à?
-Tớ và chú Quản nghĩ thế, bình thường Tiểu Phi là người có mặt sớm nhất ở tiệm mì nhưng hôm nay đã hơn 9h rồi mà chẳng thấy cậu ấy đâu, điện thoại thì k liên lạc được…
Tiểu Song Song đập tay lên trán, hậm hực:
-Cái cậu này sao lúc nào cũng làm người khác phải lo lắng thế chứ! Chắc chắn là liên quan đến bọn cho vay rồi, bọn đó khốn nạn thật…
-Tiểu Song Song, tớ thật sự k muốn Tiểu Phi xảy ra ch gì đâu…- Diễm Quỳnh bắt đầu thút thít.
Ông chủ Quản vỗ về cô cháu gái đang sướt mướt:
-Cháu đừng nghĩ thế, nhất định Tiểu Phi sẽ k sao… nó luôn may mắn mà…
Nhìn 2 người họ an an ủi ủi cho nhau, Song Song khẽ thở dài.
-Thật ra cậu đang ở đâu vậy Tiểu Phi?!

Khi đó, Yến Phi đang ngồi ở trạm xe buýt, nó cứ hết nhìn người này lại nhìn người khác, họ hối hả lên xe, hối hả bước đi như thể họ có rất nhiều ch để làm… Thế giới này lúc nào cũng bận rộn vì thế chẳng ai quan tâm đến ai, cũng như chẳng ai quan tâm đến Yến Phi đang đói cồn cào vì nó k còn 1 đồng nào trong người. Và quan trọng là họ chẳng biết con bé sắp bước đến bờ vực thẳm của cái chết.
-Đời mình thế là hết… hết thật rồi… làm sao trong 2 ngày mình kiếm đủ ngần ấy tiền đưa bọn chúng chứ… -Yến Phi lẩm bẩm 1 mình- Yến Phi à, mày sinh ra chỉ để như vậy thôi sao, có bố mẹ trong 14 năm, trả nợ hết 4 năm và rồi chết lúc 18 tuổi, mày chắc sẽ được khắc tên trong lịch sử là người có cuộc sống dở hơi nhất.. hahaha…
Yến Phi chợt cười lớn khiến những người đi đường kinh ngạc. Rồi từ “kinh ngạc” họ lại “vô cùng kinh ngạc” khi Yến Phi đang cười thì chuyển qua khóc lóc thê thảm.
-Bố mẹ ơi… bố mẹ đem con đi theo luôn cho rồi… bố mẹ k phù hộ cho con gì cả… con khổ quá…
Yến Phi gào thảm thiết, tru tréo với tất cả những người qua đường.
Gió thổi xào xạt, những cành cây của phố Hoa Đạo lay động mạnh.Gió thổi tung 1 tờ giấy dán trên tường ở gần đó, nó bay tốc đi, bay dưới đất và bay đến gần chỗ Yến Phi đang ngồi than khóc.
-Huhuhu, bố mẹ ơi, con… ối…- 1 tờ giấy bay thẳng vào mặt Yến Phi.
Yến Phi gở tờ giấy ra khỏi mặt mình, con bé nhìn, là tờ giấy lúc nãy. Nó lau nước mắt và đọc theo từng dòng chữ nhòe trên giấy:
-Cái quái gì vậy nèh… híc…híc… Gia đình họ Du cần người làm con dâu à, làm dâu thử trong vòng 4 tháng, dịch vụ gì lạ thế … với số tiền thưởng là…
2 con mắt của Yến Phi mở to trừng trừng như muốn lòi ra ngoài khi thấy số tiền thưởng in đậm trên giấy, miệng há hốc k nói lên lời:
-C…. c…. cái… cái… gì… gì… v… va…. vậy… trời….

-Trời ạ, có phải là cái nhà k nhỉ?
Yến Phi ngước cổ nhìn ngôi nhà của gia đình họ Du, đó k còn là nhà nữa mà là 1 ngôi biệt thự cổ kính đầy bí ẩn nằm giữa phố Hoa Đạo. Có 1 điều kỳ lạ là, xung quang đó cây cối vô cùng rậm rạp, nhìn cứ y như là cả khu rừng ấy. Yến Phi cảm tưởng rằng, k 1 tia nắng nào có thể len qua các tán cây um tùm đó được. Ngôi nhà của họ Du khiến cho bất cứ ai đi ngang qua đều phải ngước nhìn ngưỡng mộ. Vì nó vô cùng xinh đẹp và kỳ bí…
Đang ngẩn ngơ trước ngôi biệt thự cổ kính, Yến Phi bỗng thấy từ trong sân vườn 1 người con gái sắp bước ra. Đó chắc là 1 cô hầu vì chiếc váy cô ta đang mặc đã nói lên điều ấy…




Chương 3: Ngôi biệt thự của sự bí ẩn!


Suy nghĩ gì đó Yến Phi liền nhanh chân chạy đến 1 bụi cây gần đó, núp vào. Cổng biệt thự mở, cô gái đó bước ra ngoài…. Từ trong lùm cây, Yến Phi nghiêng đầu qua lại cốt để quan sát các hành động của cô gái đó, hóa ra là cô ta đi đổ rác. Xong, cô ta quay lưng toan bước vào thì:
-Này, chị gì ơi…
Cô gái xoay lại thấy Yến Phi đứng nhìn mình mỉm cười. Yến Phi từ từ đến bên người nọ, rồi cất tiếng:
-À… chị cho em hỏi, có phải đây là biệt thự họ Du? Em có nhặt được tờ giấy này…- nó lóng ngóng lôi tờ giấy “tìm con dâu” ra trước mặt- … trong đây ghi tìm 1 người làm dâu thử, em muốn… muốn…
-Em muốn làm dâu thử cho nhà họ Du à?- cô gái lên tiếng, nghe thật dịu dàng.
Yến Phi gật đầu:- Vâng, k biết là có được k…
-Dĩ nhiên là được, tốt quá, chúng tôi vẫn đang chờ 1 cô gái xin làm dâu. Nào, vậy thì em cùng chị vào trong để nói ch với bà chủ!
Cô gái cười tươi, cô mở cổng, đứng sang 1 bên giơ tay như thể chào đón khách. Yến Phi cúi cúi đầu chậm chạp bước vào sân vườn ngôi biệt thự.
Đúng như Yến Phi nghĩ, nơi đây là cả 1 khu rừng, vào bên trong mới thấy cây cối nhiều k thể tưởng tượng được. Chưa kể k gian xung quanh hơi âm u, cũng phải, cây nhiều như thế thử hỏi nắng nào chiếu qua được.
-Em làm gì mà ngẩn người vậy?- cô gái chợt quay lại hỏi.
-Dạ… à, em ngạc nhiên tại sao biệt thự lại có nhiều cây đến thế, như vậy thì làm sao có nắng?
-Đây vốn là điều đặc biệt của nhà họ Du…- cô gái nhìn Yến Phi, cái nhìn ẩn chứa điều gì kỳ lạ-… thật ra, những người nhà họ Du k thích ánh nắng mặt trời, mọi người k thể đi dạo trong vườn nếu như có nắng… vì thế mới trồng nhiều cây như vậy! Mà, em tên gì?
-Em tên Yến Phi!
-Còn chị là Trúc Linh, người giúp việc trong nhà!
Cả 2 trò ch với nhau cho đến khi đứng trước cánh cửa của ngôi biệt thự. Trúc Linh nhẹ nhàng mở cửa, Yến Phi cũng vào theo. Woa! Yến Phi thốt nhẹ, con bé đưa mắt nhìn khắp nhà, đồ đạc xung quanh, từ chiếc bàn đến cái ghế, những bức tranh cổ và cả chùm đèn cổ treo dọc căn phòng. Yến Phi ngỡ rằng mình đang lạc vào 1 lâu đài cổ kính tráng lệ và k kém phần kỳ bí.
-Đây là phòng khách, em ngồi chơi để chị lên báo với bà chủ!- Trúc Linh kéo nhẹ Yến Phi lại chiếc ghế salong màu bạc với kiến trúc cổ, cô cười- em cứ tự nhiên đừng ngại gì cả!
Dứt lời, Trúc Linh bước lên những bậc thang đá xanh được trải thảm đỏ. Yến Phi ngồi xuống ghế mà mắt cứ nhìn trân trối ngôi nhà. Nó thật k ngờ ở cái phố Hoa Đạo này lại xuất hiện 1 ngôi nhà như thế này. Bên ngoài trông đã đẹp bên trong còn đẹp hơn ấy chứ… Có tiếng bước chân,Yến Phi thoát khỏi “cơn mê”, đưa mắt nhìn. 1 người phụ nữ trung niên xinh đẹp xuất hiện, bên cạnh còn có Trúc Linh, bà bước đi thật nhẹ nhàng khoan thai trên thảm đỏ của bậc thang, Yến Phi ngẩn người vì trong bà thật giống 1 vị nữ hoàng. Yến Phi cứ nhìn mãi cho đến khi người phụ nữ xinh đẹp đó đến bên cạnh ngồi xuống và lên tiếng:
-Nghe Trúc Linh nói, cháu muốn làm dâu thử cho nhà họ Du?
-Dạ..- Yến Phi sựt tỉnh- dạ.. đúng ạ…
-Dì là bà chủ Du, chủ của ngôi biệt thự này. Cháu có thể cho dì biết tên?
-Dạ… cháu tên Yến Phi, dì cứ gọi cháu là Tiểu Phi là được!
-Yến Phi, cái tên rất hay, bay lên đi chim yến bé bỏng, chắc tên cháu là như thế nhỉ?- bà chủ Du cười.
-Ha… dạ có lẽ thế… cháu họ Yến, bố cháu nói được bay là điều tuyệt vời nhất thế nên bố đã đặt tên cho cháu là Phi!- Yến Phi bảo.
-Hẳn bố mẹ Tiểu Phi phải là người rất tuyệt, bố mẹ cháu đã được bao nhiêu tuổi rồi.
Yến Phi cười, gương mặt buồn bã:
-Nếu… bố mẹ cháu còn sống thì giờ này có lẽ họ cũng bằng tuổi bà chủ Du!
-À… dì xin lỗi… vậy cháu sống 1 mình ư?
Yến Phi gật nhẹ. Bà chủ Du nhẹ nhàng:
-Cháu còn nhỏ mà đã sống 1 mình quả là điều k dễ dàng. Thôi k nói đến ch buồn nữa, Tiểu Phi thật sự muốn làm dâu thử cho nhà họ Du?
Yến Phi cảm giác câu nói ấy chứa đựng cái gì đó hơi bất thường. Bộ làm dâu thử ở đây sẽ bị gì sao… nhưng, cho dù có bị gì đi nữa cũng k thể đáng sợ bằng “cái án tử” mà bọn cho vay đã đặt ra cho nó.
-Vang… vâng, cháu muốn làm dâu thử…
Bà chủ Du tiếp:
-Thế thì được rồi, kể từ hôm nay cháu bắt đầu làm dâu thử cho nhà họ Du.
-Chỉ thế thôi ư?- Yến Phi nghệch mặt.
Bà chủ Du nhíu mày trước câu nói khó hiểu kia.
-Ý cháu là… k cần điều kiện gì hay đại loại là… thử thách để được chọn sao?- Yến Phi nghĩ ngợi.
Nghe xong, bà chủ Du và Trúc Linh liền cười nhẹ. Trúc Linh dịu dàng:
-Em đừng lo, đây đâu phải là cuộc thi tuyển chọn gì đâu!
-Trúc Linh nói đúng, ai muốn làm dâu thử đều được cả, k cần điều kiện cũng k cần thử thách…
-Cháu nghĩ là nên có 1 điều kiện bắt buộc chứ ạ…
-Điều kiện gì?
Yến Phi lém lỉnh đáp: -Đó là những ai đến làm dâu đều phải là 1 cô gái trẻ dưới 25 tuổi vì lỡ đó là 1 bà lão 50 thì khổ cho con trai của bà chủ Du lắm!
2 người nọ nhìn nhau rồi bật cười. Bà chủ Du cười gật gù:
-Thông minh và rất hài hước, dì thích cháu rồi đó Tiểu Phi!
Yến Phi gãi đầu cười. Chợt nhớ ra gì đó, con bé liền ngập ngừng hỏi:
-Vậy… tiền thưởng… à cháu k phải là đứa tham tiền nhưng… nhưng vì… cháu có ch nên…
Thấy thái độ bứt tóc bứt tai của cô gái, bà chủ Du mỉm cười:
-K có gì đâu, con người ai mà chẳng cần tiền… nếu hiện tại cháu cần số tiền đó thì dì sẽ đưa cho cháu.
-… dạ, cám ơn vì đã hiểu cho cháu…
Trúc Linh đưa cho bà chủ 1 sấp tờ séc, bà viết vào đó số tiền thưởng rồi ký tên, xong bà đưa cho Yến Phi. Yến Phi đón lấy, nó thấy vui mừng vì đã có tiền trả nợ. Rồi con bé đưa mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp:
-Dì k sợ cháu lấy tiền rồi sẽ k trở lại đây sao?
-Ch đó xảy ra cũng khá nhiều lần rồi, có những cô gái đến đây giả vờ muốn làm dâu và xin ứng trước tiền thường sau đó họ k trở lại nữa.- Trúc Linh kể.
-Nhưng mất số tiền ấy k quan trọng, điều quan trọng là…- ánh mắt bà chủ Du buồn thăm thẳm- quan trọng là… có thể tìm được 1 cô vợ tốt cho thằng bé…
Yến Phi tròn xoe mắt, nó thấy trong đôi mắt của người phụ nữ đó xuất hiện 1 tình yêu thương vô bờ dành cho con trai.
-Nhưng dì tin Tiểu Phi k phải là người như thế đúng k? Ngay lấn đầu gặp và qua cách cháu nói ch dì tin Yến Phi là người tốt. Nhất định cháu sẽ giữ lời hứa trở lại đây.
1 cảm xúc kỳ lạ dấy lên trong lòng Yến Phi, nó cười:
-Vâng, nhất định cháu sẽ trở lại đây vào ngày mai!

Khi được tiễn chân ra khỏi cổng, Yến Phi chào Trúc Linh rồi rảo bước.
-Chà, Yến Phi à… thật đáng xấu hổ… mày nhận tiền người ta và mày đã định nuốt lời k làm dâu thử… sao mày lại nghĩ như thế chứ…
Yến Phi nghĩ thầm, nó tự trách mình. Con bé nhớ đến nụ cười của bà chủ Du cả ánh mắt buồn của bà ấy nữa:
-Bà chủ Du… chị Trúc Linh đã rất tin mình….
Yến Phi cất bước đi xa dần ngôi biệt thự xinh đẹp. Phía trên cành cây gần đó, bóng dáng 1 cậu bé xuất hiện, nó dõi theo Yến Phi và cười thích thú…
-Yến Phi cậu có biết mọi người rất lo lắng cho cậu k hả?- Diễm Quỳnh trách móc- đồ đáng ghét, làm tớ cứ tưởng…
-Tưởng gì…- Yến Phi hỏi.
-Tưởng cậu chết ở cái xó xỉnh nào rồi chứ tưởng gì!
Yến Phi thở ra:
-Nghe giọng và câu nói khó nghe ấy thì biết ngay là ai!- nó xoay mặt lại- Lục Song Song, cậu k thể nói câu nào dễ nghe hơn sao?
Lục Song Song cười:
-Dễ nghe à…- nó hét to- cậu đi đâu mất biệt cả buổi làm mọi lo sốt vó, tớ còn chưa hỏi tội cậu mà cậu còn bảo tớ nói câu gì dễ nghe ư?
Yến Phi nhăn mặt, bịt lỗ tai:
-Chà, chọc trúng cơn giận của bà la sát rồi… thôi, bớt giận đi… tớ đói quá chừng này, các cậu phải cho tớ ăn tô mì đã chứ…
Lục Song Song vuốt ngực nhằm hạ cơn tức:
-Cái cậu này… cứ làm người ta lo lắng rồi khi trở về lại cứ tỉnh bơ thế có giận k cơ chứ?
-Được rồi, Tiểu Song Song, cậu ấy trở về bình an là tốt rồi.- Diễm Quỳnh nhìn Yến Phi ăn ngon lành tô mì nóng hổi.
-Uh…- Song Song khoanh tay- này, Tiểu Phi đáng ghét, ch gì đã xảy ra với cậu vậy, từ tối hôm qua ấy…
Yến Phi dừng ăn, nó xoay mặt qua 2 người bạn:
-À, đúng rồi, quên nữa, tớ có ch này muốn kể cho các cậu đây…

-Yến Phi dễ thương quá bà chủ nhỉ?- Trúc Linh dọn dẹp tách trà trên bàn.
-Ừ, con bé lanh lợi và rất đáng yêu… hy vọng rằng…
Bà chủ Du chưa nói hết câu thì 1 giọng nói khác đã vang vang:
-Mẹ hy vọng rằng, chị gái Yến Phi đó sẽ chấp nhận gia đình họ Du và nhất là anh trai Du Hạo đúng k?
Trúc Linh ngước mặt lên, 1 thằng bé đang ngồi trên chiếc tủ cao đung đưa chân:- Cậu chủ Du Thiên!
Bà chủ Du đưa tách trà lên miệng, uống 1 hớp:
-Con làm gì ở đây vậy, sao k ở cạnh anh trai con?
-Thôi, ở chỗ anh AHạo buồn chết đi được, với lại anh ấy cũng đã ngủ rồi! Hôm nay có “người mới” xuất hiện ở nhà mình nên con muốn xem thử.
-AThiên, con k được nói ch của cô gái Yến Phi cho anh trai biết.
-Tại sao ạ?
-Tóm lại con cứ nghe lời mẹ, chăm sóc anh trai con thật tốt và đừng nói gì hết… -bà chủ Du đứng dậy- Trúc Linh, ta đi nghỉ đây nếu có gì thì báo ta biết.
-Vâng, bà chủ…
Bà chủ Du bước lên bậc thang đá xanh, trước khi lên phòng bà còn nói với:
-AThiên con đừng cứ dùng phép bay nhảy lung tung kẻo té ngã đó, phép của con còn chưa thành thạo nên cẩn thận.
Du Thiên chán nản đáp: -Dạ, con biết rồi…- nó chống cằm nghĩ ngợi-tại sao lại k cho mình nói nhỉ, mình nhất định phải kiểm tra thử chị dâu mới này xem sao!
-Cậu muốn ăn gì trưa nay?
-Trúc Linh, chị biết em thích món gì mà…

-Cái gì bồ làm dâu cho nhà người ta à?- Diễm Quỳnh kêu lớn như thể vừa phát hiện ra 1 điều gì đó rất phi lý.
-Có gì mà cậu ngạc nhiên thế?- Yến Phi dò hỏi.
-Diễm Quỳnh ngạc nhiên là phải, ai chứ Yến Phi mà làm dâu thì còn hơn là ch lạ bốn phương.- Song Song tỉnh bơ.
-Xì… tớ làm gì đến nỗi…
-Thế nhà họ Du gì đó rất giàu à?- Diễm Quỳnh hồ hởi.
-Ờ… đúng thế, cả 1 ngôi biệt thự cổ kính và to như vậy mà, nhưng có điều cái nhà ấy kỳ lạ lắm, trong vườn có rất nhiều cây, rậm rạp như rừng vậy. Nghe chị Trúc Linh nói nào là người họ Du k thích nắng, nếu có nắng thì họ k thể đi dạo trong vườn nhà được… khó hiểu quá…
-Quái cứ như ma vậy!- Diễm Quỳnh nhíu mày.
-Tiểu Phi, thế cậu đã gặp con trai của bà chủ họ Du chưa, cái người sẽ là chồng tương lai của bồ ấy….
Nghe Lục Song Song hỏi vậy, Yến Phi mới ngớ ra:
-Ừ nhỉ, tớ chưa gặp mặt anh ta, tên cũng k biết luôn, tớ quên hỏi mất rồi!
-Haizzzzz… có ai như cậu k, đi làm vợ người ta mà k hỏi người ta tên là gì…trong đầu cậu chỉ có tiền thôi à…-Song Song lắc đầu chán chường.
-Vì tớ chỉ nghĩ đến ch trả hết nợ thôi nên chẳng nhớ gì cả, ngày mai tớ sẽ hỏi, biết đâu ngày mai tớ sẽ gặp được anh ta!
-Mai cậu trở thành dâu nhà người ta rồi, buồn quá…- Diễm Quỳnh chọc.
-Nói gì thì nói, chứ cái việc làm dâu thử kỳ cục này chẳng biết rồi sẽ ra sao. Khi k tự dưng cậu đồng ý lấy 1 người xa lạ, thậm chí còn chưa thấy mặt và chưa biết tên nữa…- Song Song nói chính chắn.
-Tiểu Song Song nói đúng, lấy chồng là ch 1 đời mà…
-Tớ cũng đã rất đắn đo nhưng đâu còn cách nào khác, số tiền ấy sẽ giúp tớ trả hết nợ, quá tuyệt rồi! Thôi thì cứ chờ thử xem sao....trước mắt là tớ đã trả xong số nợ còn ch khác để tính sau…
2 đứa nọ nhìn nhau, thở dài.
Sáng hôm sau, Yến Phi đã có mặt tại ngôi biệt thự họ Du. Cổng mở, Yến Phi bất ngờ khi thấy 3 cô hầu gái đang cúi người và đồng thanh cất tiếng:
-Kính chào cô chủ Yến Phi!
-Cô.. cô chủ… á… thôi mọi người đừng như thế… em k quen đâu.- Yến Phi cười, cúi người chào lại họ.
Trúc Linh ngước lên mỉm cười:
-Từ bây giờ, cô chủ là đã vợ của cậu chủ Du Hạo, tuy chưa chính thức nhưng cũng đã được bà chủ gọi là con dâu.
design by: 1989design.com 
Signature
Mưa tan cho nỗi đau vụn vỡ…
Mưa tan cho nước mắt tràn bờ...
Mưa tan cho tình yêu lầm lỡ...
Mưa tan cho bỡ ngỡ vu vơ..........
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to Jennhox44 For This Useful Post:
Damn_bboy12 (07-07-2012), papyheoS2anhK (08-07-2012)
  #6  
Cũ 07-07-2012, 12:03 PM
Avatar của zjtk0n97
zjtk0n97
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 113
Thanks: 14
Thanked 17 Times in 16 Posts
Mặc định

Temmmmmmmmm Típ jk pạn
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #7  
Cũ 07-07-2012, 04:57 PM
Avatar của lili0904
lili0904
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 135
Thanks: 299
Thanked 45 Times in 42 Posts
Mặc định

kết của truyện này k đẹp gì
design by: 1989design.com 
Signature
pÉ pù pý
Trả lời với trích dẫn
  #8  
Cũ 07-07-2012, 08:22 PM
Avatar của Jennhox44
Jennhox44
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2012
Bài gửi: 168
Thanks: 44
Thanked 326 Times in 106 Posts
Mặc định


Nguyên văn bởi lili0904 Xem bài viết
kết của truyện này k đẹp gì


Ừh kết truyện này chả đẹp tí nào
design by: 1989design.com 
Signature
Mưa tan cho nỗi đau vụn vỡ…
Mưa tan cho nước mắt tràn bờ...
Mưa tan cho tình yêu lầm lỡ...
Mưa tan cho bỡ ngỡ vu vơ..........
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Jennhox44 For This Useful Post:
lili0904 (07-07-2012)
  #9  
Cũ 07-07-2012, 08:44 PM
Avatar của pls2k0ntr0j
pls2k0ntr0j
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 989
Thanks: 293
Thanked 403 Times in 150 Posts
Mặc định

kết hok đẹp lam piến d0c sợ kết hok dug ý laj pùn hỳ
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #10  
Cũ 07-07-2012, 08:57 PM
Avatar của kemwe
kemwe
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gửi: 227
Thanks: 1
Thanked 50 Times in 47 Posts
Mặc định

nếu vậy thì bạn thử viết cái kết thật ĐẸP cho truyện này để mọi người cùng thưởng thức xem nào
design by: 1989design.com 
Signature
vÀ dưỜng nhƯ e hiỂu rA 1 điỀu....A đà khÁc xƯa nhiỀu lẮm...........................
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến





Powered by vBulletin version 3.8.6 Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2011 TraSua. All rights reserved.
Design by 1989DESIGN.COM