Phim Sex Online

Trở lại   Trasua.vn >
♥ ♥ TraSua Truyện & Thơ ♥ ♥
> Truyện đọc & Thơ > Truyện - Tiểu thuyết tình cảm
Đánh giá chủ đề này - Thiên Thần Băng Giá ! Anh Yêu Em !.

Viết bài mới  Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 03-10-2012, 07:34 PM
Avatar của Nhokxinhkutetinhnghich
Nhokxinhkutetinhnghich
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2012
Đến từ: TP. Pleiku, Tỉnh Gia Lai
Bài gửi: 273
Thanks: 32
Thanked 167 Times in 113 Posts
Smile Thiên Thần Băng Giá ! Anh Yêu Em !

Topic: Thiên thần băng giá! Anh yêu em!
T/g: Puppy
Info: On - going
Rating: + 10
Warning: không có
---Giới thiệu nhân vật---
+ Hàn Diệp Vy (nó):17 tuổi,lạnh lùng,ít cười(chỉ cười với những người thân với nó nhất),chỉ số IQ cao ngất ngưởng,là con gái chủ tịch tập đoàn S.N.J (1 trong 3 tập đoàn lớn nhất thế giới),sở hữu một vẻ đẹp như thiên thần,đai đen thất đẳng karate ngoài ra còn biết judo.teakwondo,...thông thạo rất nhiều loại súng,là một nhân vật lớn trong thế giới ngầm,biệt danh Sela.
+ Vương Thiên Hoàng (hắn): 18 tuổi,tính cách nỏng nảy,ngạo mạn,là một hotboy chính hiệu,chỉ số IQ cũng không nhỏ,tương lai sẽ là người thừa kế tập đoàn Sean cũng là 1 trỏng tập đoàn lớn nhất thế giới,đai đen thất đẳng karate,giỏi kiếm đạo,bắn súng,là một nhân vật có tiếng vang lớn trong thế giới ngầm,biệt danh Devil.
+ Trương Nguyệt Nhi : Bạn thân của nó,rất dễ thương,là con gái của chủ tịch tập đoàn thời trang IG lớn thứ nhì thế giới,sở hữu một giọng hát cực hay nhưng võ thì một chút cũng không biết nên được nó bảo vệ như bảo bối.
+ Trịnh Vũ Phúc : bạn thân của hắn,được ba hắn nhận nuôi từ nhỏ,là một hotboy,giỏi như hắn.
+ Lục Thiên Kim: Bạn gái cũ của hắn,khá dễ thương nhưng còn lâu mới bằng nó và Nguyệt Nhi,là con của một ông trùm mafia (ông này phải nể nó & hắn 10 phần vì thế lực của ông ta trong thế giới ngầm còn kém xa nó & hắn)
________Start_________
- Mẹ ơi,mẹ ơi ...!_một đứa bé chừng 5,6 tuổi vừa khóc vừa gọi mẹ trong bóng đêm dày đặc.
- Vy ! Mau chạy đi,chạy đi con !_Tiếng một người phụ nữ hớt hải vang lên.
Bỗng,một tia sáng xoẹt qua,người phụ nữ đó ngã xuống.Dòng máu đỏ tươi chảy dài như muốn nhuộm đỏ cả không gian.Nó chạy đến bên người phụ nữ đó nhưng cho dù có gắng sức tới đâu cũng thể chạm tay vào người mà nó gọi là '' mẹ''.Nó khóc,nó gào thét trong vô vọng,rồi nó nhìn thấy một bóng đen đang chĩa súng vào nó,và...''
- MẸ ƠI !_nó giật mình tỉnh giấc
xung quanh chỉ có bóng tối bao trùm,đôi mắt nó lạnh lùng nhìn vào khoảng không vô định,một giọt lệ lăn trên gò má rồi nhanh chóng tan biến không một chút dư âm.
- Lại mơ nữa rồi...Haizz..._nó thở dài nhìn vào chiếc đồng hồ
Bây giờ là 5h sáng.Nó bước xuống giường đi vào phòng tắm để VSCN.
15 phút sau,Diệp Vy bước ra với bộ quần áo đồng phục,mái tóc dài xõa xuống trông rất đáng yêu (tg: DV nhà ta mặc gì cũng đáng yêu hết á !) nó đi bộ tới trường..Nó quay người lại đi ngược vừa đi vừa hít thở chút không khí trong lành của buổi sáng sớm .
''Rầm'' nó vấp phải một cái gì đó nên mất thăng bằng,cả người nó đáp đất với một lực khá lớn nhưng lại không hề thấy đau.
- Ai da,đau quá...!_Một tiếng kêu phát ra không phải là nó vậy thì là ai? Nó ngoảnh lại nhìn thì thấy mình đang ngồi lên 1 người con trai.Thoáng chút ngạc nhiên nhưng lại nhanh chóng trở lại vẻ mặt lạnh lùng vốn có,nó đứng dậy.
- Xin lỗi,không sao chứ !?
- Cô đi đứng cái kiểu gì thế ? Không sao mới là lạ đó_tên con trai đó gắt_Cô tưởng một lời xin lỗi là xong hả ?
- Vậy anh muốn gì ?_Nó lạnh lùng hỏi
- Cô phải bồi thường thiệt hại cho tôi_tên con trai tức giận
- Bao nhiêu?_Nó tỉnh bơ hỏi lại
- Bao nhiêu ? Cô nghĩ cô có thể dùng tiền để bồi thường cho tôi à ?
-..._nó im lặng
- Cô có nghe tôi nói gì không đó ?_Tên đó giận tím mặt
- Tùy anh thôi_nó nói một câu nhẹ như gió rồi bỏ đi
- Cô...Tôi nhất định sẽ không để yên cho cô đâu_Hắn nói vọng theo
Đang định quay đi nhưng chợt nhìn thấy cái gì đó,hắn nhặt lên rồi rút điện thoại ra.
-''Thiếu gia''_đầu dây bên kia lên tiếng
- Mau đi điều tra về Hàn Diệp Vy,nội trong một tiếng phải báo lại cho tôi tất cả các thông tin liên quan tới cô ta và làm thủ tục cho tôi vào lớp cô ta_hắn ra lệnh
-''Vâng''
- Hàn Diệp Vy,cô chết chắc rồi_hắn cúp máy nở môt nụ cười nửa miệng nhìn về phía Diệp Vy đang đi.

Nó ngồi xuống chỗ của mình,đeo tai nghe vào rồi đưa ánh mắt nhìn ra cửa sổ.
Tiết 1 bắt đầu,nó cũng thôi không nhìn ra cửa sổ nữa mà lấy từ trong cwpj ra một cuốn sách rất dày và đọc.Tiết này là tiết của thầy Hùng,nổi tiếng nghiêm khắc.Thầy giáo có vẻ không vui khi thấy nó không chú tâm vào bài học nhưng biết làm sao được động vào nó là mất việc như chơi (trường này là trường của nhà nó).Ổng cũng không thể phạt nó tội ''đọc sách'' được.Bỗng mắt ông thầy sáng lên.
- Hàn Diệp Vy,em lên bảng làm bài tập 1 cho tôi_Ông thầy có vẻ đắc trí vì nghĩ rằng nó sẽ không làm được bài như vậy thì có thể phạt nó mà không lo gì.Nhưng...
- Thầy gọi em là Diệp Vy được rồi_nó nói nhẹ tựa như gió mà khiến người ta rùng mình vì lạnh.
Chưa đầy 5 phút nó đã giải xong rồi bước về chỗ,không sai một li.Cả lớp giương ánh mắt ngưỡng mộ nhìn nó.Còn ông thầy tì giận tím mặt,nó vẫn ung dung ngồi đọc sách.Nhờ vậy mà tiết học trôi qua căng thẳng hơn.Chuông hết tiết vang lên như một vị cứu tinh,cả lớp thở phaog nhẹ nhõm,nó vẫn dán mắt vào cuốn sách.Cô Hương (cô giáo chủ nhiệm lớp nó rất thương nó) bước vào,cười hiền:
- Cô có tin này muốn thông báo với các em.
- Tin gì vậy cô ?_hs 1
- Các em thử đoán xem_Cô giáo ra chiều bí mật
- Sắp có bài kiểm tra hả cô ?_hs 2
- Em không đoán được_hs 1
- Hay là có động đất sóng thần gì hả cô ?_hs 3
- Sặx !_Cả lớp đồng thanh
''bốp''
- Ông bị khùng hả_hs 1 cốc đầu hs 3
- Các em trật tự_cô giáo phì cười rồi lên tiếng dẹp loạn_Hôm nay lớp ta sẽ có hai thành viên mới
Nói rồi cô Hương quay ra cửa:
- Hai em vào đi.
Cả lớp hồi hộp nhìn ra cửa,hai thành viên mới 1 nam 1 nữ bước vào.
- Woa!! Đẹp trai quá !_1 hs nữ thốt lên
- Đẹp gì chứ làm sao đẹp bằng tui được_hs nam 1 ganh tị
- Đúng vậ,nếu nói đến đẹp thì phải nói đến bnj nữ kia kìa_1 hs nnam khác đồng tình rồi chỉ vào bạn nữ mới đến
- Xì ! làm sao mà xinhh bằng Diệp Vy_hs nữ 2 chen vào
- Không bằng Diệp Vy nhưng cũng hơn mấy bà là được rồi
Hs nam 1 và hs nam 2 cười toe toét,còn hai hs nữ hừ mạnh 1 tiếng rôìi quay mặt đi
- Hai em giới thiệu về mình đi_Cô Hương lúc này mới lên tiếng
- Chào các bạn,mình tên là Trương Nguyệt Nhi ,rất vui được làm quen với các bạn_Nguyệt Nhi giới thiệu,giọng noíi trong trẻo nhẹ nhàng,nở một nụ cười tươi như hoa làm các hs nam đơ toàn tập
- Vương Thiên Hoàng_hắn nói một câu ngắn gọn nhưng cũng làm cho đám con gái trong lớp đổ rầm rầm (không có nó ở đây à nha)

- Anh ấy thật phong độ_Đám con gái mơ màng
- các em tự chọn chỗ ngồi cho mình đi
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh lớp rồi bước đến chỗ nó
- Em ngồi đây_hắn nói mắt vẫn nhìn nó cười nửa miệng ''tôi và cô lại gặp nhau rồi''
- Diệp Vy,em cho Thiên Hoàng ngồi cùng nhé_cô Hương nhẹ nhàng nhìn nó
Lúc này nó mới chịu rời mắt khỏi cuốn sách (ko biết nó đọc sách gì ,mà chăm chỉ thế nhỉ ?).Nó liếc qua hắn 1s rồi nhìn cô giáo
- Sao cũng được ạ !
- Ừm,vậy Thiên Hoàng sẽ ngồi cùng Diệp Vy_cô Hương quay sang Nguyệt Nhi_Thế còn Nguyệt Nhi em muốn ngồi đâu ?
Nguyệt Nhi mới đầu cũng định ngồi cùng cùng với nó nhưng Thiên Hoàng đã nhanh chân hơn,nên đành...
- Dưới bàn Diệp Vy còn một bàn trống,em sẽ ngồi ở đó ạ.
- Ừm,em về chỗ của mình đi.Các em lấy sách vở ra chúng ta bắt đầu học.
''Reng...reng...reng'' giờ nghỉ giải lao đã đến.
Thiên Hoàng tính thanh toán với Diệp Vy món nợ lúc sáng thì đã không thấy nó đâu,đang định đi tìm thì một dám con gái xông đến bu chặt lấy hắn.Nguyệt Nhi cũng cùng cảnh ngộ.
- BIẾN!!_hắn quát to làm bọn con gái giật mình liền tách ra.Chỉ chờ có thế hắn thong thả bước ra khỏi lớp.
Còn Nguyệt Nhi thì hiền lành quá nên bị bọn con trai xúm lấy khôngg thoát ra được.Sau khi ra khỏi lớp hắn mang theo tâm trạng bực bội đi thẳng lên sân sân thượng,quên cả tìm nó tính sổ,nhưng không ngờ...
- Cô làm gì ở đây? Sao đi theo tôi hoài vậy ?(câu này hơi ngược đó nha)
- Chứ không phải anh theo tôi tới tận đây sao ?_nó nằm trên chiếc ghế gấp,mắt không nhìn hắn tới một cái.
- Cô nói gì cơ ?_hắn cô nuốt cục tức,hỏi lại
- Chẳng phải anhh đi theo tôi nên mới đến đây học sao ?
- Hàn Diệp Vy cô..._hắn tức xì khói nhưng đúng thật là hắn đi theo nó để ...trả thù_Cô đừng có tưởng bở,vì sáng nay tôi chưa thanh toán xong với cô nên mới tới đây chứ bộ
- oh ! Ra vậy_mặt nó vẫn không chút cảm xúc_Nói đi,anh muốn gì ?
- Đơn giản thôi.Tôi muốn cô làm osín cho tôi_hắn đắc trí (Hjx!Vậy mà bảo đơn giản)
- Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý ?
- Tất nhiên tôi cũng biết là cô sẽ không dễ dàng đồng ý nên tôi muốn cho cô xem cái này.Xem xong rồi hãy quyết định cũng chưa muộn_hắn đưâ cho nó một tấm ảnh
- Puby ?(puby là tên con chó mà mẹ nó tặng cho nó,món quà cuối cùng mẹ nó để lại)
- Đúng,hiện giờ nó đang ở trong tay tôi_hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh_Nó rất quan trọng với cô đúng không ?



- Dựa vào một bức ảnh mà anh muốn tôi tin anh ?_nó nìn hhawnss bằng ánh mắt sắc bén tưởng chừng như đóng băng mọi vật
- Nếu muốn biết là thật hay giả thì lát nữa tan học gặp tôi ở cổng trường
Nói xong hắn nằm lăn ra ghế ngủ.Còn nó thì không muốn nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của hắn nên đứng dậy đi về lớp
- Diệp Vy_Nguyệt Nhi vừa thoát khỏi đám con trai định chạy tới chỗ nó thì...
''reng...reng'' lại tiếng chuông đáng ghét đó,lúc cần nó đến thì nó không đến,lúc không cần thì nó lại đến
Nó nhìn Nguyệt Nhi bằng ánh mắt như muốn nói ''Có chuyện gì vậy?''
- Thôi,không có gì đâu_Nguyệt Nhi hiểu ý trả lời lại rồi xụ mặt bước về chỗ
Tan học nó xuống cổng trường chưa thấy hắn ra nên nó đứng đợi
- Cướp...!!
Diệp Vy nghe thấy tiếng la thất thanh nghe rất quen.Nó đuổi theo tên cướp tóm cổ áo hắn lại,tên đó gạt tay nó ra định đánh nó nhưng nó đã nhanh tay hơn sút cho tên cướp một cú làm hắn ngã lăn ra đất.Nó nhặt chiếc túi tên cướp vừa lấy được trả lại cho cô gái đó.
- Của cậu này_nó nhìn cô gái đó_Cậu có phải là...?
- Tớ là Nguyệt Nhi,cảm ơn cậu đã giúp tớ nha_Nguyệt Nhi cười hiền
- Không có gì đâu_Giọng nói lạnh lùng của nó vang lên nhưng lần này lại pha chút ấm áp
- À,tớ có chuyện muốn nói với cậu_Nguyệt Nhi nhìn nó
- Cậu nói đi
- Chúng ta có thể làm bạn được không ?_Nguyệt Nhi hồi hộp
- Bạn ư ? Cậu thật sự muốn làm bạn của tôi ?_nó hỏi lại,từ trước tới giờ chưa ai nói với nó như thế cả.Chỉ nhìn cái mặt lạnh lùng của nó thôi đã không dám lại gần rồi mà chỉ dám đứng nhìn từ xa
- Ừ,có được không ?
- Được thôi
Bất chợt nó khẽ mỉm cười,đã rất lâu rồi nó không cười.Còn Nguyệt Nhi thì nắm lấy tay nó chạy vòng quanh như vớ được vàng.Sau một hồi chạy nhảy Nguyệt Nhi cũng chịu dừng lại.
- Thôi,tạm biệt cậu nha,mình phải về rồi,mai gặp lại.Bye bye_Nguyệt Nhi nở một nụ cười thật tươi với nó(Nguyệt Nhi nhà ta hay cười thật đấy)
- Tạm biệt_Nó cũng chào lại Nguyệt Nhi rồi quay lại cổng trường
Hắn đang đứng trước cổng,tựa lưng vào ô tô,khuôn mặt vô cảm bất cần đời nhưng đôi mắt thì đang bốc lửa.Nó bước đến chỗ hắn,nghe tiếng bước chân hắn quay lại khuôn mặt chuyển sang tức giận và...
- Cô có biết tôi đợi cô bao lâu rồi không ? Làm gì mà chậm chạp thế hả ?_hắn gắt,ánh mắt nảy lửa nhìn chằm chằm vào nó
- Tôi đâu có bảo anh đợi tôi_nó noiis nhẹ như gió làm hắn càng tức điên lên
- Cô..._hắn cố nhịn (phải nhịn chứ nếu ko là hỏng việc lớn) hất mặt về phía chiếc xe BWM mui trần của mình_Lên xe đi
Nó lên xe,hắn bắt đầu nổ máy phóng đi.Xe của hắn lao nhanh đến mức những người đi đường chỉ kịp nhìn thấy 1 cái bóng xoẹt qua mà không kịp nhận dạng xem nó là cái gì (hắn muốn trút giận đồng thời muốn dọa đáy mà,nhưng hắn đâu biết rằng DV không sợ tốc độ vì nó cũng là một tay đua...haizz...)

15 phút sau,chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự được xây theo phong cách rất hiện đại,cả tòa biệt thự đều được sơn màu xám,sân nhà rộng với những bồn cây nhiều hành dáng.Giữa sân có một đài phun nước và ở góc sân có một chiếc xích đu nhỏ bên cạnh một cái cây cổ thụ lớn.Hắn đi trước mở cửa cho nó vào vào.Bên ngoài ngôi nhà đã tráng lệ rồi bên trong còn đẹp hơn.Căn nhà có rất nhiều phòng với những nội thất vô cùng hiện đại,phòng ốc được trang trí rất lộng lẫy.Nhưng nó lại chẳng hề để ý tới ngôi nhà tráng lệ này,một phần là vì nhà nps cũng đẹp không kém,một phần là vì...
- Puby đâu ?_Nó vào ngay vấn đề chính
Hắn cũng không thích vòng vo,phất tay một cái,một cô giúp việc dắt một chú chó rất đáng yêu đến
- Giờ cô tin chưa ?
- Mau thả nó ra
- Trừ khi cô ký vào bản hợp đồng này_hắn đưa cho nó 1 tờ giấy
- Hợp đồng ?
- Cô sẽ phải làm osin của tôi trong vòng 6 tháng
- Nếu tôi không kí ?_nó nói,khuôn mặt bình thản đến lạnh người
- Tùy cô thôi_hắn quay sang cô giúp việc_Đưa nó đi
Cô giúp việc quay người bước đi,được vài bước...
- Khoan đã ! Tôi sẽ kí_nó cầm lấy cây bút và kí.Puby là món quà cuối cùng mẹ nó đẻ lại nên nó rất quý và không muốn ai làm tổn hại tới puby_Giờ có thể thả Puby ra được chưa ?
Hắn ra lệnh cho cô giúp việc thả puby ra.Ngay lập tức Puby chạy đến bên nó quấn quít,Diệp Vy tháo cái giọ ra khỏi miệng Puby (vì ngoài DV ra Puby không thân với ai hết nên phải đeo giọ nếu không sẽ bị Puby cắn)
- Cô sẽ bắt đầu làm việc từ chiều nay,lúc 1h30_hắn với nó rôi quay sang cô giúp việc_còn cô,cô có thể về được rồi.Từ nay không cần phải đến đây làm nữa,tôi có người giúp việc mới rồi.
Cô giúp việc tròn mắt nhìn hắn nhưng chỉ nhận lại sự im lặng của hắn rồi lại quay qua nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống vì nó đã cướp miếng cơm của cô ta.
- ..._Nó im lặng một lúc_Tôi có thể về chưa ?
Hắn gật đầu ,nó bước đi còn Puby thì lẽo đẽo theo sau.Bỗng nhiên hắn cảm thấy có chút hụt hẫng khi nó đi khuất,căn nhà lại trở nên yên lặng.
----Tại nhà nó----
Sau khi cho Puby ăn,nó thả mình xuống chiếc giường êm ái.
---Quá khứ---
- Happy birtday !_pama chúc mừng sinh nhật nó
- Con mau ước một điều rồi thổi nến đi nào !_mẹ nó dịu dàng
Nó áp hai tay vào nhau,nhắm mắt lại một lát rồi thổi nến
- Con vừa ước gì vậy ?_mẹ nó hỏi
- Con...con không ước gì cả
- Sao vậy con ?_ba nó ngạc nhiên
- Con muốn tự mình thực hiên điều ước của mình cơ_nó mói
- Con gái ba có nghị lực lắm ! Vậy chúc con thành công,đây là món quà ba tặng cho con.Ba nó đưa cho nó một hộp quà được bọc giấy hồng rất đáng yêu
Nó mở hộp quà ra,một bản nhạc du dương cất lên,dịu dàng,uyển chuyển,nói chung là rất hay.Chiếc hộp nhạc được làm một cách cung phu rất bắt mắt.
- Những lúc thấy buồn con hãy mở hộp nhạc này ra nghe,nó sẽ thay ba an ủi con_Ba nó xoa đầu nó cười hiền
- Món quà của mẹ rất đặc biệt_mẹ nó cười bí hiểm rồi đưa cho nó một chiếc hộp rất to .Nó mở nắp hộp ra
- Woa ! Một chú cún con
- Nó sẽ thay mẹ ở bên con những lúc mẹ vắng nhà
- Chú cún này tên gì vậy mẹ ?_nó thích thú vuốt ve chú cún
- Mẹ chưa đặt tên cho nó,con giúp mẹ đặt tên nha !
- Vâng !_nó suy nghĩ một lát_Hay là gọi nó là Puby nha mẹ
- Puby ! Cái tên rất hay,từ nay chú cún này sẽ tên là Puby
Cả nhà nó cười nói rất vui vẻ,sinh nhật nó trôi qua thật vui vẻ.Nhưng không ngờ rằng sau lần sinh nhật đó mẹ nó đã ra đi mãi mãi,ba nó vì quá đau buồn nên ông ngày đêm vùi đầu vào công việc.Từ đó đến nay nó không tổ chúc sinh nhất nữa.Nó luôn tự nhủ rằng phải tìm ra kẻ đã giết hại mẹ mình và bắt người đó phải trả giá gấp bội.



tặng nàng mấy tấm hình cún con nhá





[bé cún này xinh ko nhà bạn ta có 2 con ó hihi nhìn iu cực lun ]



[ con này 10 tr 1 con đấy hix ]



[ tặng nhiu đó thui hen chứ ta nhìu hình lắm hehe
nhà bạn ta có nhìu thú lắm cún có bọ có hamster cũng có lun rãnh đăng cho nàng xem chơi hehe ]







Nó suy nghĩ miên man rồi thiếp đi lúc nào không hay.
''Đừng bỏ mặc em nơi đây một mình
đừng bỏ mặc em bơ vơ trong sầu nhớ
đừng để nước mắt em rơi trong vô vọng
đừng làm tim em thêm nhói đau vì anh...''
(trích Đừng bỏ mặc em)
Chuông điện thoại của nó reo lên,nó lấy đt ra,là số lạ
- Alô
- Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả ?
- Bây giờ là 2h15'_nó vẫn còn ngái ngủ_Mà...ai vậy ?
- Cô quên bản hợp đồng cô đã kí sáng nay rồi hả ?_Phía bên kia bực bội
- Hợp đồng ? À,nhớ rồi,thì ra là anh Vương Thiên Hoàng_nó đã đoán ra mọi việc
- 10 phút nữa cô phải lập tức có mặt ở đây...Tút...tút..._hắn gắt lên thô bạo rồi cúp máy
Nó bước xuống,lấy quần áo đi thay.Nó mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình có hình một chú cún rất dễ thương cùng với quần jean mài rách trông rất bụi.Mái tóc dài được thả xuống ôm lấy gương mặt,trông nó có nét tinh nghịch nhưng vẫn xinh.Nó ngồi trong chiếc xe mui trần phóng tới nhà hắn
15 phút sau,tại nhà hắn
Nó vừa tới nơi đã thấy hắn đang đứng ngoài cổng,cả người tỏa ra sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống nó
- Hàn Diệp Vy cô làm gì mà như rừa bò vậy,có biết tôi đợi cô bao lâu rồi không hả ?
- Không ngờ một osin như tôi lại được ông chủ của mình đứng đợi,thật vinh dự_nó nói giọng đều đều
- Cô mới nói cái gì ?_Mặt hắn tối sầm lại,nhìn nó gằn từng chữ
- Không có gì
- Cô...được lắm_hắn chỉ tay vào mặt nó_Cứ chờ đó
Hắn quay người bước vào nhà,nó cũng bước theo.Cửa vừa mở ra,đập ngay vào mắt nó là...một bãi rác.Mới sáng nay nó tới căn nhà còn rất gọn gàng,sạch sẽ vậy mà chỉ vài tiếng ngắn ngủi...haizz...

Đây là công việc của cô,dọn dẹp tất cả chỗ này cho tôi_''Dám chọc giận bổn thiếu gia,đây chính là cái giá phải trả...ha ha'' hắn cười thầm trong bụng rồi ung dung ngồi xuống ghế sofa xem tivi
Nó biết hắn chơi khăm mình nên cũng chẳng thèm nói gì,lướt qua căn nhà một lượt nó bắt tay vào làm việc.Nhà của hắn thật lắm phòng,mà phòng nào cũng như phòng nào rất bừa bãi.Nào là vỏ bánh,vỏ kẹo,vả chai,...vứt khắp phòng.Không hiểu hắn dùng cách gì mà có thể bày ra như vậy.
Sau 2 tiếng đồng hồ ''vật lộn'' với căn nhà...à không phải nói là cái chuồng heo,nó đã hoàn thành công việc của mình.Nó thở phào ngồi xuống,nhưng khuôn mặt vẫn không biểu hiện chút gì là mệt mỏi.Dường như không gì có thể làm mất đi gương mặt lạnh lùng của nó.
- Này_hắn hất mặt về phía nó_Tôi khát,mau lấy nước cho tôi
Nó vừa ngồi xuống thì hắn lại sai nó làm,nó chỉ còn cách liếc xéo hắn một cái rồi đi lấy nước.
''Cạch''_nó đặt chiếc cốc xuống trước mặt hắn
- Tôi muốn ăn táo
-..._Nó im lặng đi vào bếp và mang ra một đĩa táo
- Tôi muốn...bla...bla
Hắn hết đòi cái này tới cái khác làm nó chạy đi, chạy lại đến chóng cả mặt
- Anh thôi ngay cái trò này đi được không ?_Nó hơi chau mày nhìn hắn
- Không muốn_hắn đáp tỉnh bơ rồi lấy một ly nước uống một ngụm
'' Phụt...ặc ''
- Thứ này là gì vậy ? Mặn chết đi được
- À...đó là nước chanh nhưng..._nó kéo dài câu nói,làm ra vẻ suy nghĩ,nói đều đều_...hình như tôi lấy nhầm lọ đường thành lọ muối nên...ráng chịu nha
- Cô..._hắn tức xì khói
Nó đưa ánh mắt lạnh băng của mình nhìn hắn như thể muốn thách thức hắn
- Không nói với cô nữa,mau dọn hết đống này đi rồi nấu bữa tối cho tôi,trước 7h phải làm xong_hắn bỏ lên phòng,không quên nhìn nó bằng ánh mắt muốn giét người rồi đóng sầm cửa lại
Nó lại tiếp tục dọn dẹp ''chiến trường'' mà hắn vừa tạo ra
--- Trong phòng hắn ---
- Tức thật_hắn đá mạnh vào chân giường và kết quả là..._Ui da ! Cái giường chết tiệt,đến mày cũng muốn chọc tức tao nữa hả ?(giận cá chém thớt ý mà)
Hắn ôm chân nằm lăn ra giường nghĩ kế trả thù nó rồi...ngủ luôn
--- 7h tối ---
Hắn tỉnh dậy,bước xuống nhà thì không thấy nó đâu nữa.Hắn đi vào bếp thấy thức ăn đã được dọn sẵn,hắn ngồi xuống nhìn qua một lượt chần chừ
''Liệu trong thức ăn có độc không ta ?Nhỡ cô ta nhân lúc mình đang ngủ bỏ thuốc chuột vào thì sao nhỉ ?''(sặc)
''Ục..ục'' bụng hắn biểu tình
''Thôi kệ cứ ăn thử xem sao,chắc cô ta không có gan làm vậy đâu''(đấu tranh tư tưởng dữ quá)
Cuối cùng hắn quyết định cầm đũa...ăn
- Cũng ngon đó chứ,quả nhiên không uổng công mình chọn cô ta làm osin_Hắn tự khen mình
Về phần nó,vừa về đến nhà nó liền đi vào phòng mở laptop ra điều tra thông tin về hắn
''Vương Thiên Hoàng,18 tuổi,con trai của chủ tịch tập đoàn Sean.là 1 trong ba tập đoàn lớn nhất thế giới.Chỉ số IQ 200,là 1 tay đua xe giỏi,rất có tiếng trong thế giới ngầm.Biệt danh là ''Devil''...''
Nó cũng là một nhân vật có tiếng vang lớn trong thế giới ngầm với biệt danh ''Nữ quỉ'' thường gọi là Sela.Nhưng trong thế giới ngầm nó và hắn mới chỉ biết tên nhau thôi chứ chưa hề gặp mặt
Nó khẽ thở dài bước xuống nhà làm bữa tối

--- Sáng hôm sau ---
''ring...ring'' Chuông nhà nó reo lên,nó chạy ra mở cổng.
- Nguyệt Nhi ?_nó nhìn người trước mặt_Sao cậu lại biết nhà nhà tớ ?
- Bí mật_Nguyệt Nhi mỉm cười tinh nghịch_Mình cùng đi học nhé !
- Ừm_nó cũng không thắc mắc nhiều nữa_Cậu đi bộ tới đây hả ?
- Không,tớ đi taxi
- Chờ tớ một lát_Nó bước vào nhà xe dắt ra một chiếc mô tô đua_Đi chung với tớ luôn nha
- Đi bằng cái này hả ? Cậu còn loại xe nào khác không ?_Mặt Nguyệt Nhi tái nhợt
- Cậu sao vậy ?_nó lo lắng nhìn Nguyệt Nhi
- Tớ...thực ra tớ rất sợ tốc độ,với lại tớ mặc như thế này làm sao mà ngồi được(NN mặc váy nha)_Nguyệt Nhi thành thật
Nó phì cười trước gương mặt đáng yêu của Nguyệt Nhi.Và bây giờ Nguyệt Nhi đang thích thú,yên vị trên chiếc xe mui trần của nó (đương nhiên là với tốc độ chậm nhất)
- Diệp Vy này,tại sao cậu lại ít cười vậy ? Tớ thấy cậu cười trông rất xinh mà_Nguyệt Nhi lên tiếng
- Tớ cũng không biết,chỉ thấy không muốn thôi_Nó nói đều nhưng không hề lạnh lùng.Không hiểu sao khi nói chuyện với Nguyệt Nhi nó lại không tỏ ra lạnh lùng,có lẽ là vì tính tình trẻ con của Nguyệt Nhi làm nó luôn muốn chăm sóc bảo vệ cho cô bạn rất chi là đáng yêu này
- Cậu thích màu gì nhất ?
- Đen và trắng
- Vì sao vậy ?
- Bởi vì,hai màu này tuy đối lập nhau nhưng lại tương trợ cho nhau tạo thành một quy luật ''bóng tối và ánh sáng luôn đi song song với nhau và phản chiếu cho nhau''_Nó nói giống như một người từng trải
- Ra vậy.Trước giờ tớ không thích hai màu này nên cũng không biết được ý nghĩa của nó_Nguyệt Nhi gật gù
Nguyệt Nhi cứ hỏi hết cái này đến cái khác còn nó thì trả lời
''Kítttttt'' Xe dừng lại,nó để Nguyệt Nhi xuống xe rồi lái xe ra bãi đậu xe...
- Diệp Vy_Vừa thấy nó Nguyệt Nhi cười thật tươi vẫy nó_Cậu đã ăn sáng chưa ?
Nó lắc đầu,Nguyệt Nhi chỉ vào một quán ăn gần trường
- Tụi mình tới đó ăn đi
- Cũng được_Nó đồng ý
Nguyệt Nhi kéo nó đi.Sau khi ăn uống no say,nó và Nguyệt Nhi đã yên vị trong lớp của mình.Bây giờ đang là giờ học,nó thì đeo tai nghe rồi nhìn ra cửa sổ,hắn thì dán mắt vào chiếc điện thoại chơi game,còn Nguyệt Nhi thì đọc truyện tranh.Mỗi người một việc,dường như không ai quan tâm tới bà cô đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng làm bà ta tức đỏ mặt nhưng vẫn phải giữ hình tượng trước mặt hắn (săx ! bà này mê trai dễ sợ).Đến tiết cô chủ nhiệm,cô Hương bước vào lớp nói:
- Dạo này lớp ta có vẻ rất nổi tiếng,rất nhiều học sinh mới muốn xin vào lớp ta,ví dụ như hôm nay lớp chúng ta sẽ lại có một thành viên mới_Cô giáo ra hiệu_Em vào lớp đi
Từ ngoài cửa lớp một người con trai bước vào.Phải nói rằng người này là một hotboy không thua kém gì hắn.Làn da trắng,mịn màng như da con gái,mái tóc màu nâu đỏ,body như người mẫu.
- Tôi là Trịnh Vũ Phúc,rất vui được biết mọi người
Vũ Phúc nở môt nụ cười làm trái tim của hàng bao cô gái lay động đến cả Nguyệt Nhi một người không thích con trai cũng phải ngước nhìn một cái rồi lại tiếp tục đọc truyện,còn nó thì hoàn toàn không để ý
- Em hãy chọn chỗ cho mình đi_cô giáo nói
Vũ Phúc bước tới bàn của Nguyệt Nhi
- Tôi có thể ngồi cùng được chứ
- Ừm,được thôi_Nguyệt Nhi mỉm cười
Vũ Phúc ngồi xuống cạnh Nguyệt Nhi
- Anh là bạn của Thiên Hoàng đúng không ?_Nguyệt Nhi nói mắt chăm chú nhìn vào cuốn truyện
- Ừm,sao em biết ?_Vũ Phúc ngạc nhiên
- Tôi đoán thôi.Nhưng tôi có chút thắc mắc.Tại sao hai người lại học lớp tôi ? Hai người lớn hơn hẳn một tuổi mà,trình đọ học cũng không hề kém ?
- Cái này tôi cũng khôngg biết,Thiên Hoàng bảo tôi sang học cùng nó cho vui thôi.Tại sao em lại biết rõ về chúng tôi như vậy ?_Vũ Phúc đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Nguyệt Nhi
- À,là Diệp Vy nói cho tôi biết_Nguyệt Nhi vẫn đọc truyện không để ý tới vẻ mặt ngạc nhiên của Vũ Phúc
- Diệp Vy ? Là ai vậy ?
- Cái này anh không cần biết
Sau cáu nói của Nguyệt Nhi mọi thứ lại yên lặng,mỗi người đuổi theo 1 ý nghĩ của riêng mình.Tan học,Nguyệt Nhi bảo nó chờ ở cổng rồi đi đâu đó.Nó đang đi thì va vào một người...
- Xin lỗi...cậu...!
Vũ Phúc đơ ra nhìn nó mất mấy giây
- Không sao đâu_Vẫn chất giọng lạnh lùng ấy nó nói rồi bước đi
Vừa lúc ấy Nguyệt Nhi chạy đến cầm theo hai chhus gấu treo cặp rất dễ thương
- Diệp Vy ơi !
Nó đến chỗ Nguyệt Nhi
- Chuyện gì vậy ?
- Tặng cậu ne,tớ và cậu mỗi người sẽ có một con_Nguyệt Nhi đưa cho nó một chú gấu cười tươi
- Cảm ơn Nguyệt Nhi
- Hì,ko có gì,mình về thôi
Vũ Phúc vẫn đứng đó nở một nụ cười rất duyên
- Cô gái đó tên là Diệp Vy à !?


--- Tại nhà hắn ---
- Hôm qua mày không đến trường tao còn tưởng mày có chuyện gì cơ,hóa ra là mày chuyển trường.Nhưng tại sao lại học lớp 11 hay có ai ở đó đắc tội với mày_Vũ Phúc nói một lèo
- Cũng không có gì.Chỉ là tao tìm được một thứ rất thú vị ở đó thôi.
Vũ Phúc thở dài lắc đầu bó tay với thằng bạn.Chơi thân với Thiên Hoàng lâu như vậy cậu đã hiểu quá rõ thằng bạn này rồi.Thích gì là làm nấy
'' ring...ring...'' Vũ Phúc ra mở cửa
- Diệp Vy ?
Nó nhìn người con trai trước mặt
- Anh...sao lại biết tên tôi ?
- À...là anh nghe được mấy người bạn của em nói vậy
Diệp Vy không nói gì lạnh lùng bước vào
- Cô đến rồi à ?_Hắn nhìn nó
- Việc cần làm_nó nói cụt ngủn
Hắn đưa cho nó một tờ giấy đầy chữ ghi những công việc nó cần làm hôm nay.Nó lướt qua một lượt rồi lại lạnh lùng bước đi
- Chuyện gì vậy ? Sao cô ấy lại ở đây ?_Vũ Phúc đứng nhìn nãy giờ chả hiểu gì hết
- Cô ta là osin của tao_hắn nói mắt dán vào tivi_Này,Hàn Diệp Vy,cô không thấy tôi đang có khách hay sao ? Mau mang nước ra đây
'' Cạch ''
- Gọi tôi là Diệp Vỵ được rồi thưa cậu chủ Vưong - Thiên -Hoàng_nó cố tình nhấn mạnh 3 chứ cuối,khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm
- Cô...
- Tôi sao? Anh nghĩ mình muốn làm gì cũng được chắc_Diệp Vy nói xong thì bước vào bếp tiếp tục dọn dẹp
Vũ Phúc để ý Diệp Vy nãy giờ '' Cô ấy sao lại lạnh lùng đến vậy.Nhưng cô gái có cái tteen Diệp Vy này lại là người đầu tiên dám đối đầu với Thiên Hoàng mà cậu ta không làm gì được.Có lẽ Diệp Vy được ông trời cử đến để thay đổi tên nhóc cứng đầu này đây''
___7h tối___
- Có cần anh giúp gì không ?_Vũ Phúc bước vào bếp
- Không cần đâu
- Emm có thể đừng lạnh lùng như thế được không ?
-...
- Em không nói thì thôi vậy,nhưng anh phải thừa nhận rằng em là một cô gái rất đặc biệt_Vũ Phúc bước tới chiếc bàn sắp xếp bát đĩa
-...
design by: 1989design.com 
Signature
" Lạnh lùng để quên đi tất cả"
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Nhokxinhkutetinhnghich For This Useful Post:
BlackScorpio (04-10-2012)
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến





Powered by vBulletin version 3.8.6 Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2011 TraSua. All rights reserved.
Design by 1989DESIGN.COM