<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>TraSua.VN - Ngọt Ngào Hương Vị Teen - Truyện ngắn tình yêu</title>
		<link>http://forum.trasua.vn/</link>
		<description />
		<language>VN</language>
		<lastBuildDate>Thu, 09 Sep 2010 22:36:21 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://forum.trasua.vn/WDS/TraSuaIdol/misc/rss.jpg</url>
			<title>TraSua.VN - Ngọt Ngào Hương Vị Teen - Truyện ngắn tình yêu</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/</link>
		</image>
		<item>
			<title><![CDATA[Anh chỉ ''cần'' thân xác của em thôi]]></title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49996&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 07 Sep 2010 04:49:18 GMT</pubDate>
			<description>*							*Cho đến bây giờ em  vẫn không hiểu tại sao mình lại yêu anh nhiều thế! Anh chưa một lần ngỏ  lời yêu em, chưa một lần quan tâm, yêu thương...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="#3e3e3e"><b>							<font face="Arial"><b>Cho đến bây giờ em  vẫn không hiểu tại sao mình lại yêu anh nhiều thế! Anh chưa một lần ngỏ  lời yêu em, chưa một lần quan tâm, yêu thương em như những đôi trai gái  yêu nhau khác… Vậy mà em vẫn yêu, vẫn tin, vẫn hi vọng tình yêu của  mình có thể cảm hóa được trái tim anh.</b></font><br />
 <br />
 <br />
<font face="Arial">Yêu anh, em chỉ biết khóc một mình với những vui buồn  của riêng em. Vì sao anh có biết không anh? Vì tình yêu anh dành cho em  chỉ là tình yêu thể xác… Còn thứ tình yêu cao quý, đáng trân trọng kia,  anh nào đâu dành cho em?</font><br />
 <br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"> <a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/HNS0.14065129.1074657323.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/HNS0.14065129.1074657323.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/HNS0.14065129.1074657323.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a>  <br />
 <br />
</font></b></font></div><font color="#3e3e3e"><b> <br />
<font face="Arial">Những lần hẹn hò, chúng mình chưa một lần đi chơi  công khai như những đôi tình nhân khác. Ngược lại, anh chỉ muốn ở cùng  em trong c phòng nhỏ của anh hay chg là nhà nghỉ. Bao lần anh đòi hỏi,  bao lần em chống cự trong yếu ớt… nhưng em nào có chống cự được những  ham muốn của người đàn ông trong anh? Và rồi, chúng mình đã thuộc về  nhau, hay nói đúng hơn, em đã thuộc về anh trọn vẹn… Còn anh, sau những  say mê, chìm đắm trong khao khát dục vọng, anh lại thủ thỉ vào tai em  những lời đường mật ngọt lịm “<font face="Arial"><i>Anh rất vui khi được bên em”.</i></font>  Những lúc đó, em dường như quên mất rằng, anh chưa lần nào nói lời yêu  em, dù một lời nói dịu dàng em cần được nghe nhất. Và, em chỉ nghe được  những lời dịu dàng ấy khi em đã là của anh, khi bản ng đàn ông của anh  được thỏa mãn…</font><br />
 <br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"> <a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/SDP0.14065144.1994409469.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/SDP0.14065144.1994409469.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/SDP0.14065144.1994409469.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a>  <br />
 <br />
</font></b></font></div><font color="#3e3e3e"><b> <br />
<font face="Arial">Anh nhắn tin. Những tin nhắn chỉ khao khát dục vọng,  ham muốn chiếm đoạt mà chưa một lần em nhận thấy sự yêu thương, quan tâm  từ anh. Chẳng một lời hỏi han, chỉ có tình dục và những cuộc hèn hò mời  gọi đến phòng anh… Nhưng anh đâu biết rằng, em mong chờ một lời yêu  thương chân thành từ anh, mong một lần được sánh bước bên anh trên những  con phố, mong được đứng trước bạn bè anh và tự tin nói rằng “Em là bạn  gái của anh” chứ không phải là sau những lần ân ái, anh bỗng quên em như  một kẻ qua đường, như chưa hề quen biết.</font><br />
<font color="#000080"><font face="Arial"><i><div align="center"><div align="center"><div align="center"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/LVX0.14065238.323582.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/LVX0.14065238.323582.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/LVX0.14065238.323582.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a> <br />
 </div><br />
Em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh, được tan chảy vào anh với những đêm yêu thương cháy bỏng ấy! </div></div></i></font></font><font face="Arial">Phải  chg vì những lần gần gũi nhau như thế nên em đã nghĩ rằng, anh cũng yêu  em! Những cơn dục vọng của anh luôn được em lấp đầy, những khát khao  yêu thương của anh đều được em đáp ứng đủ đầy… Em yêu anh nên sẵn sàng  làm tất cả, chỉ cần mong anh hạnh phúc!</font><br />
<font face="Arial">Mỗi lần ngủ cùng nhau, em mới được nghe những câu nói  mật ngọt, dịu dàng nhất của anh! Những câu nói đó khiến em đê mê đến  sung sướng, nụ cười mãn nguyện… Em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên  anh, được tan chảy vào anh với những đêm yêu thương cháy bỏng ấy!</font><br />
<font face="Arial">Nhưng rồi… em chợt nhận ra, sự gần gũi, đam mê, ham  muốn chỉ để thỏa cơn khao khát tình dục trong anh mà thôi! Anh chưa hề  yêu em, chưa hề quan tâm em như một người yêu thực sự… có chg, anh cũng  chỉ yêu thể xác của em, chỉ biết mơn trớn, vuốt ve cơ thể em mỗi đêm gần  gũi, và sau mỗi đêm như vậy, anh lại trả em về với cuộc sống của riêng  em!</font><br />
 <br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/ZOG0.14065195.3533.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/ZOG0.14065195.3533.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/ZOG0.14065195.3533.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a>  <br />
</font></b></font></div><font color="#3e3e3e"><b> <br />
<font face="Arial">Anh đâu biết được rằng, trái tim em, tâm hồn em đau  đớn như thế nào khi em không nhận được sự yêu thương của anh? Chưa một  lần anh đứa em đi chơi, chưa một lần anh giới thiệu em với bạn bè mình,  chưa một lần em nhận được bó hoa của anh… Không một tin nhắn dịu dàng  hỏi han, không một lời chúc ngủ ngon buổi tối… Em không nhận được bất cứ  một điều gì từ anh ngoài những lần qua đêm với anh trong c phòng thiếu  vắng tình yêu ấy…</font><br />
 <br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/HFK0.14065148.cc.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/HFK0.14065148.cc.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/HFK0.14065148.cc.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a>  <br />
</font></b></font></div><font color="#3e3e3e"><b> <br />
<font face="Arial">Cho đến một ngày, em chợt nhận ra người phụ nữ khác ở  bên cạnh cuộc đời anh. Người phụ nữ ấy được sánh bước đi chơi cùng anh,  được nhận những bó hoa và những lời nói yêu thương ngọt ngào của anh,  được nắm tay anh ở những chốn đông người… Đó mới chính là người yêu anh  và người anh yêu tha thiết! Và cũng chẳng mấy chốc, anh sẽ cưới người  phụ nữ ấy làm vợ. Còn em, sau bao nhiêu năm tháng gần gũi nhau, tưởng  chừng như em đã thuộc về anh và trái tim anh cũng đã trọn vẹn trao cho  em… Nhưng nào đâu biết được, đến một ngày, em chợt nhận ra mình chỉ là  người tình của anh, một cô người tình chỉ biết làm tình, không hơn,  không kém...</font><br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"><a href="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100714/yeuthanxac1.jpg" target="_blank"><a href="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100714/yeuthanxac1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100714/yeuthanxac1.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a></font><br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font color="#000080"><font face="Arial"><i>Em có còn gì nữa đâu anh?</i></font></font></b></font></div></div><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial">Tối nay, em lại nhận được tin nhắn của anh <font face="Arial"><i>“Chỉ có em mới chiều được anh! Bản ng dục vọng của anh chỉ được thỏa mãn khi có em bên cạnh thôi”… </i></font>Chẳng  nhẽ em chỉ đáp ứng được ham muốn đàn ông của anh thôi sao? Chẳng nhẽ em  chỉ là một thứ đồ chơi tình dục thôi sao? Khi cần thì anh dùng, khi  chán thì anh vứt để vui vẻ bên người phụ nữ khác… Em yêu anh mà đâu biết  được rằng, với anh, em chỉ làngười tình, chỉ được đón nhận sự dịu dàng  của anh mỗi khi ở trên giường ân ái, chìm đắm trong cơn đê mê dục vọng  cùng anh mà thôi. Những khi cô đơn, buồn tủi, em nhắn tin chỉ mong nhận  lại được sự quan tâm từ anh thì nào đâu thấy?</font><br />
 <br />
</b></font><div align="center"><font color="#3e3e3e"><b><font face="Arial"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/RHG0.14065140.1142166821.jpg" target="_blank"><a href="http://c.upanh.com/upload/9/900/RHG0.14065140.1142166821.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/9/900/RHG0.14065140.1142166821.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></a>  <br />
</font></b></font></div><font color="#3e3e3e"><b> <br />
<font face="Arial">Giờ đây, tâm hồn em trống rỗng… Em không còn gì cả,  không còn gì hết! Anh đâu phải là người đàn ông của riêng mình em? Anh  bây giờ đã thuộc về người phụ nữ khác, đang hạnh phúc bên cô ấy… và  chẳng bao lâu nữa, cô gái ấy cũng sẽ dâng hiến trọn vẹn thể xác của mình  cho anh thôi!</font><br />
<font face="Arial">Em ngốc quá phải không anh? Em lỡ trao tình yêu cho  một người chưa bao giờ em hiểu để giờ đây, em phải đau đớn gào lên trong  sự nuối tiếc về những gì đã qua, về những mất mát và sự lỡ làng của  người con gái… Em có còn gì nữa đâu anh, ngoài một thân xác hoang tàn và  một tâm hồn đã bị đánh mất từ ngày yêu anh!</font></b></font>  .<b>Copy từ:</b> <a href="http://teenhoanhip.com" target="_blank">http://teenhoanhip.com</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>Nhoz.Bebsyk</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49996</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Khi tình yêu bắt đầu</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49956&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 06 Sep 2010 13:54:52 GMT</pubDate>
			<description>*KHI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU - Lê Minh Hải 
 
Năm nay tôi vào lớp 12,cái năm mà nhiều người nghĩ đến cánh cửa đại học thì đối với tôi điều thì đó thật sự...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b>KHI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU - Lê Minh Hải<br />
<br />
Năm nay tôi vào lớp 12,cái năm mà nhiều người nghĩ đến cánh cửa đại học thì đối với tôi điều thì đó thật sự hơi xa vời.Lớp 10 học sinh khá,11 học sinh khá,mọi thứ đều suýt soát đối với một học sinh như tôi.Từ điểm thi vào cấp 3 đến điểm thi học kỳ mọi thứ đều như vừa chạm.Mọi người, kể cả ba mẹ tôi đều bảo là may mắn.Tôi không phủ nhận điều đó.<br />
2 năm trôi qua thật bình thường,bình thường đến nỗi tôi chả thấy có cái gì đặc biệt xảy ra trong 731 ngày như vậy ngoài mấy chuyến đi chơi của gia đình.Ba tôi là một giám đốc công ty tư nhân,còn má tôi là người bình thường.Có lẽ vì vậy nên tôi thừa hưởng được cái bình thường của má tôi.Hai năm đi học là hai năm ô tô đưa đón,là hai năm hễ ra đến cổng trường là lại ngồi vào xe với hai người vệ sĩ áp tải.Thực ra nếu hai tên vệ sĩ ấy mà bỏ cái bộ comle cà vạt ấy đi thì trông giống hai tên côn đồ hơn là vệ sĩ,có lẽ vì cái mặt ngầu đó mà bạn bè không thích chơi với tôi.Nhiều lần tôi muốn rủ các bạn đi ra quán nước nhưng lại kè kè hai người này theo sau.Thật không thể hiểu nổi hành động của hai người này khi bạn tôi mời ly chè,họ cầm ly chè khuấy lên khuấy xuống ,đảo từng cục đá rồi còn lấy ống tiêm rút nước chè để xét nghiệm xem có độc hay không.Vì cái chuyện đó mà tôi đã to tiếng với ba tôi.Trong những lần yêu cầu của tôi được đưa ra thì mười yêu cầu có lẽ chỉ được chấp nhận một,mà một yêu cầu đó lại còn phải có điều kiện nữa.Đúng là doanh nhân thì họ luôn đặt điều kiện lên đầu và luôn luôn suy nghĩ dù chỉ là vấn đề nhỏ.Tôi chỉ có yêu cầu được đi học một mình không vệ sĩ,không ô tô và tôi đã đạt được một nửa yêu cầu mình đề ra được ba chấp nhận.Đó là không ô tô.<br />
Nhưng một vấn đề đặt ra ngay trước mặt là tôi không biết đi bất cứ một loại xe hai bánh nào.Từ bé tôi đã quen với việc ngồi trong xe và nhìn vô lăng tròn chứ không phải cái ghi đông xe đạp.Lớp 10 tôi đã có thể tập lái được xe 4 chỗ ngồi nhưng không thể trèo lên cái xe đạp và giữ thăng bằng lên nó được.Sự thật là vậy,tôi không thể đi xe máy mà cũng không thể đi ô tô đến trường được.Và thế là tôi đi xe buýt.<br />
Lần đầu tiên đi xe buýt tôi có cảm giác nghẹt thở khi phải lên đó.Mặc dù có đến hai người vệ sĩ chen lên trước để mở đường nhưng tôi vẫn có cảm giác tức thở khi chen lên dòng người đang xô đẩy.Lúc cắm cúi chen lên tôi mới cảm giác ở lưng mình là thứ gì đó rất mềm mềm và ấm.Tôi biết nó là thứ gì khi đã lên được xe và quay đầu ngoái nhìn lại.Một đứa con gái .<br />
Giữa xung quanh hàng chục người với đủ thứ mùi dầu gội đầu từ Clear ,Xmen đến cả cái mùi Rexona thì ngay cạnh tôi ,cái mùi nước hoa của đứa con gái đó thật đặc biệt.Nó không sực nức như mọi loại nước hoa khác mà nó thoang thoảng mùi hoa sữa,thơm nhè nhẹ và thuần khiết. Ngoái lại nhìn tôi mới để ý được khuôn mặt của con bé đó,cặp mắt tròn to màu nâu sữa với mái ép màu vàng đặc biệt nổi bật trên hàng chục người trên xe.Lần đầu tiên tôi thấy có con bé xinh như vậy,cái áo trắng đồng phục của nó khoác trên người chứng tỏ nó là học sinh.Bỗng nó quay người đeo lại cái cặp,chỉ một thoáng thôi tôi đã kịp nhìn cái phù hiệu đó.Nó là học sinh cùng trường với tôi.<br />
Xe buýt chạy cũng nhanh,nếu trừ việc phải dừng lại đưa,trả khách thì nó chạy cũng tương đương với cái con xe mà tôi hay được đưa đi học.Cứ mỗi lần xe phanh lại đến điểm dừng thì con bé đó lại ngả người về phía tôi và mỗi lần như vậy là hai người vệ sĩ đi theo lại chắn trước mặt tôi cứ như thể là con bé này định ám sát mình không bằng.Mỗi lần như thế tôi lại bắt gặp ánh mắt nhìn như thể tôi là thằng khác người của mọi người trên xe kể cả nó.Mà kể ra cũng khác người thật khi hai cái ông này cứ dang hai tay ra che cứ như cảnh sát bảo vệ siêu sao Ronaldinho về Việt nam vậy.Tôi trông hai người này giống mấy tên vệ sĩ ở trong phim Hàn quốc ghê ,từ cái cách ăn mặc của họ đến tác phong làm việc rất bài bản nhưng nhiều lúc thấy hết sức kì cục nếu đó là con mắt của người khác nhìn.Việc mọi người trên xe cứ nhìn chằm chằm vào họ và tôi,tôi cũng gặp nhiều lần rồi.Không có gì đặc biệt cả.<br />
Xe đến điểm dừng số 5 thì có nhóm học sinh lên xe ,sẽ chẳng có gì đặc biệt để tôi chú ý nếu như chúng chỉ là bọn học sinh bình thường .Có 2 thằng học lớp bên của trường tôi,một thằng là học sinh tiêu biểu nêu gương cho những vụ đánh nhau gây rối ở trường,còn một thằng luôn luôn được nhà trường mời uống nước chè và nói chuyện.Tôi nghe nói từ hồi là học sinh lớp 6 chúng đã cầm dao đuổi đánh bọn học sinh cấp 3.Nghe đồn là vậy nhưng nhìn bọn nó tôi có cảm giác chúng còn hơn cả những gì mình nghe kể.Nghe kể là bọn này bước đến đâu là có chuyện đánh nhau đến đấy.Quả thực bọn nó lại đánh nhau,mà đánh nhau trên xe buýt mới ghê chứ.2 thằng đó đánh nhau với bọn học sinh trường khác chỉ vì bọn này vừa giẫm chân lên giày của nó.Tôi sẽ chẳng động đến bọn nó làm gì nếu như cái cặp của nó không bay về hướng tôi và tôi cũng sẽ né dễ dàng nếu như đằng sau tôi không phải là con bé đó.Cái cặp bay thẳng vào vào người tôi nhanh đến nỗi mặc dù người vệ sĩ đã lấy tay gạt ra nhưng nó vẫn bay thẳng vào phía tôi.Né kịp nhưng không thể né. Cái cặp bay thẳng vào vào người tôi nhanh đến nỗi mặc dù người vệ sĩ đã lấy tay gạt ra nhưng nó vẫn bay thẳng vào phía tôi.Né kịp nhưng không thể né.<br />
</b></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>tuanpx</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49956</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Anh là qủy và em thuộc về anh</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49954&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 06 Sep 2010 13:21:01 GMT</pubDate>
			<description>Anh là qủy và em thuộc về anhImage: http://img.forum.zing.vn/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi%20(8).gif  
Ngày xửa ngày xưa , tại vương...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="#00ccff"><font face="Bradley Hand ITC"><font face="VNI-Cooper">Anh là q</font></font></font><font color="#00ccff"><font face="Times New Roman">ủ</font></font><font color="#00ccff"><font face="Bradley Hand ITC"><font face="VNI-Cooper">y và em thu</font></font></font><font color="#00ccff"><font face="Times New Roman">ộ</font></font><font color="#00ccff"><font face="Bradley Hand ITC"><font face="VNI-Cooper">c v</font></font></font><font color="#00ccff"><font face="Times New Roman">ề</font></font><font face="VNI-Cooper"><font color="#00ccff"><font face="Bradley Hand ITC"> anh<a href="http://img.forum.zing.vn/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi%20(8).gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://img.forum.zing.vn/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi%20(8).gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Ngày xửa ngày xưa , tại vương quốc ….</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Vào mùa đông lạnh giá , có một công chúa nhỏ ngồi dưới gốc cây mai..cầu nguyện...</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_ông trời ơi , mẹ đã bỏ con đi thật xa , phụ hoàng nói mẹ đang ở trên thiên đàng, con muốn gặp mẹ…</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">mẹ ở trên thiên đàn phải không ?</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">ông trời ơi nếu mẹ con ở đó và vẫn luôn dõi theo con thì ông hãy lảm cho cây mai này nở hoa .Lúc đó con sẽ tin – vừa cầu nguyện công chúa nhỏ vừa khóc</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_làm sao đây , công chúa đã 3 ngày không ăn gì rồi </font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_vào mùa đông mai làm sao nở hoa được </font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_làm sao để công chúa chịu ăn uống đây?</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_công chúa chỉ mới 14 tuồi , cô bé còn quá nhỏ, vậy mà hoang hậu đã…</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">_chài……hy vọng …..kỳ tích sẽ xảy ra</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Đêm hôm đó công chúa vẫn cứ quỳ…</font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Gió lớn…</font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Tuyết…</font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Ngày hôm sau – “woa, hoa …nở rồi”</font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Lúc đó tuyết đã ngừng rơi- một cơn gió nhẹ thồi ngang những cánh mai lớt phớt ...”Nàng và chàng “ gặp nhau </font></font></font><br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">[chàng là hoàng tử nước láng giềng]</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">..từ ngày hôm đó Nàng bắt đầu yêu chàng..- vì nàng tin , Chàng là thiên sứ mà ông trời phái xuống làm cho hoa nờ</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">[5 năm sau]-công chúa 19 tuồi</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Hai người yêu nhau say đắm . hoàng tử thông minh , thiện chiến . công chúa xinh đẹp giỏi giang. Họ được sự chúc phúc của tất cả thần dân ……</font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Nhưng ….. trước ngày hôn lễ….Vương quốc bị một bọn quái vật tấn công </font></font></font><br />
<br />
<font face="Times New Roman"><font size="3"><font color="#333300">Bọn Chúng bắt người , đốt làng… Hoàng từ, buộc phải ra trận ….</font></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>™Vipgirl_98™</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49954</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Này,kẻ thù không đội trời chung....đội trời chung với tôi nhá</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49950&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Mon, 06 Sep 2010 12:40:30 GMT</pubDate>
			<description>Nhân zật:Nó: Trịnh Vĩ Thiên Kim (17t), tên sao người zậy… nhưng hoàn cảnh gia đình thì tỉ lệ nghịch…nói túm lại là…nghèo lém, nhưng được cái học cực...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="blue"><font face="&amp;quot">Nhân zật:</font></font><font face="&amp;quot"><br />
</font><font color="#FF3300"><font face="&amp;quot">Nó: Trịnh Vĩ Thiên Kim (17t), tên sao người zậy… nhưng hoàn cảnh gia đình thì tỉ lệ nghịch…nói túm lại là…nghèo lém, nhưng được cái học cực giỏi, thông minh, dễ thương nên ai cũng thik kết bạn. Tuy nói dễ thương nhưng nó cũng có cơn lém, đừng xem thường, lúc nó điên lên…ai bít được nó sẽ làm jì…</font></font><br />
    <font color="#000099"><font face="&amp;quot">Kẻ thù: Hắn – Dương Đông Hoàng (18t), con nhà gièu nhưng quậy kinh khủng, học hành thì lẹt đẹt… mà lúc nào cũng tự tin vì vẻ ngoài đẹp trai kinh khủng của mình. Biệt tài: kua gái… hả kưa con nèo là con đó đổ cái rụp, khỏi cần dùng cưa máy…để đếm coi có bao nhiu con ghệ rùi…1…2…3…4… trời ơi dùng tay đã tới dùng chân mà vẫn hok đếm hết, bạn gái hắn nhìu đến nổi bó lại thành bó mà ra chợ bán thì cũng được vài chục bó chứ chẳng chơi. Thay bồ như thay…món ăn, ăn một lúc thì nhìu món và không bao giờ ăn lại món đã ăn rùi . Tính tình kiu ngạo, xem trời bằng… cái bánh bao, chẳng coi ai ra kí lô nèo hết.</font></font><br />
    <font color="#FF9900"><font face="&amp;quot">Vân: tên đầy đủ là Nguyễn Hoàng Ngọc Vân (17t), con nhà khá giả, xinh như thiên thần nhưng tính tình thì thất thường, lúc mưa lúc nắng lúc lại coá sấm sét nên khó mà dự báo thời tiết… học thì cũng…bình thường thui, chỉ đạt được giải giỏi Toán và Lí toàn quốc. Là bạn thân của nó nhưng lại hay có những điểm bất đồng và thía là chiến tranh diễn ra như ăn cum bữa…kèm theo tiếng đại bác, tiếng súng liên thanh…tạch…tạch…tạch…đùng…ầm  . Vân đang đeo đủi Khánh</font></font><br />
  <font color="#3366CC"><font face="&amp;quot">Khánh: Hoàng Đăng Khánh, là bạn thân từ thuở nhỏ của nó và bạn bất đắc dĩ của Vân. Con nhà giàu, lạnh lùng, ít nói nhưng rất quan tâm bạn bè. Là một coolboy chính hiệu và có tình cảm đặc biệt zới nó nhưng hok nói ra. Học rất giỏi…</font></font><br />
    <font color="#3366CC"><font face="&amp;quot">Lâm: Trịnh Vĩ Thiên Lâm, em trai của nó, chỉ mới coá 7 tủi thui mà nhóc con hết sức thông minh, lém lỉnh và rất là…quậy. Nhóc rất đáng iu và cũng… đào hoa lém nha.</font></font><font face="&amp;quot"><br />
</font><font color="green"><font face="&amp;quot">Còn những nhân zật phụ khác… chừng nèo xuất hiện thì giới thịu sau, cáo lỗi, cáo lỗi…</font></font><br />
<br />
</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>duongcamnho</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49950</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Em là thói quen yêu thương của anh</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49825&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 28 Aug 2010 21:59:15 GMT</pubDate>
			<description>P/S : nếu bạn nào khá nhạy cảm với vấn đề kinh zị thì xin đừng đọc , truyện tình yêu nhưng có 1 chút kinh zị 
 
*Tôi  quay người lại, bắt gặp một...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>P/S : nếu bạn nào khá nhạy cảm với vấn đề kinh zị thì xin đừng đọc , truyện tình yêu nhưng có 1 chút kinh zị<br />
<br />
<b><font size="3">Tôi  quay người lại, bắt gặp một dáng áo dài mảnh khảnh và thướt tha. Một cô  bé với mái tóc dài, cặp mắt sáng trong, cái miệng chúm chím và làn da  thật nõn nà.</font></b><br />
<br />
                      <font face="Times New Roman"><font size="3">Chúng kháo nhau lên về con ma trong thư viện. Chúng, bọn lớp tôi.<br />
“Phải không đó ba?”<br />
“Tao thấy cứ đến chiều là nó xuất hiện.”  “Hình như là ma nữ đó.”<br />
“Lúc tui ngồi đọc sách cứ thấy nó lởn vởn quanh chỗ đó.”…<br />
<br />
Tôi  phát mệt với những tin đồn đã được lan truyền đi trong cả trường. “Con  ma” của chúng đang gián tiếp làm tôi khó chịu. Thế là hôm nay tôi quyết  định khoan về nhà mà ở lại trong thư viện.<br />
<br />
14:50... <br />
Tôi bước  chân vào trong thư viện trường, vì là một trường danh giá nên thư viện  trường tôi không hề nhỏ tí nào. Nơi này đã có từ khi trường mới được xây  dựng,chắc cũng đã từ hơn mấy chục năm trước rồi. Trường tôi đổi tên hai  lần, bây giờ là Vĩnh Phúc, trước kia là gì thì tôi chịu.<br />
<br />
15:01...<br />
Tôi  chọn cho mình một quyển sách,một cuốn với tựa đề “Làm sao học giỏi  Toán?”. Tôi thích Toán, nhưng mục đích thật của tôi đâu phải để đọc cuốn  sách này. Tôi đang chờ buổi chiều đến.<br />
<br />
16:48...<br />
Tôi đã đọc  xong cả cuốn sách, và thêm rất nhiều những cuốn như: “Các bài tập Anh  Văn tuyển sinh”, “Các dạng mạch điện thông dụng”,  “Thiên nhiên kì thú”,  vân vân và vân vân.<br />
<br />
17:32... <br />
Nắng ngoài khung cửa nhạt dần,  mặt trời bớt hung hãn, gã đã bắt đầu chuyến đi trở về dưới núi, và đang  cố gắng trút những tia nắng cuối cùng lên thị trấn. Thư viện bắt đầu  thưa thớt người dần. Những cuốn sách tôi đã đọc được chất chồng lên  nhau. B y giờ là lúc tôi phải tập trung quan sát vào mọi chuyển động  trong căn phòng rộng lớn này. Những người bằng tuổi, hoặc lớn hơn tôi,  hoặc nhỏ hơn tôi gấp rút đặt sách lên những giá sách dài từ đầu này đến  đầu kia của thư viện, họ rời khỏi thư viện, tất cả trước khi đi đều quay  lại nhìn những người còn đang ở lại, có chút nghi kị trong mắt họ, còn  tôi thì cứ tiếp tục đọc cuốn sách của mình. Không quên để ý mọi người.<br />
<br />
18:14... <br />
Trong  thư viện còn mỗi mình tôi và ông thủ thư. Bác ấy đã ngủ, xem ra công  việc này quá nhàn hạ với ông. Mặt trời đã gục mình vào núi, bóng tối bắt  đầu trải dài ra khắp bờ hồ ngoài thư viện. Nhưng tán lá được gió vuốt  ve, tạo những tiếng xào xạc êm tai và yên bình.<br />
<br />
19:10...<br />
Tôi  thất vọng vì hoá ra chẳng có con ma nào cả. Tôi vươn vai, duỗi chân mình  ra sau mấy tiếng đồng hồ ngồi trên ghế. Sung sướng. Tôi đứng dậy, dù  sao bác thủ thư cũng ngủ rồi, tôi rón rén bước ra cửa.<br />
<br />
“Ê! Cậu kia!”<br />
“Chết cha.” – tôi lẩm bẩm.<br />
“Sao không chịu để sách lên kệ?” – vẫn cái giọng nói đó.<br />
“Dạ, con xin lỗi…”<br />
Tôi  quay người lại, và bắt gặp một dáng áo dài mảnh khảnh và thướt tha. Một  cô bé với mái tóc dài, cặp mắt sáng trong, cái miệng chúm chím và làn  da thật nõn nà.<br />
“Ủa? Ai vậy?” – tôi hỏi, ngượng ngùng vì lỡ xưng hô “con”.<br />
“Thì  chỉ có học sinh trường này được vào thư viện thôi mà. Ông để cái đống  sách ở đó mà nhìn được hả?” – nhỏ chỉ vào chỗ tôi ngồi.<br />
“Tại tui…”<br />
“Làm biếng chứ gì? Lũ con trai đứa nào cũng thế.”<br />
Nhỏ bước lại chỗ chồng sách, xếp gọn chúng lại và đặt từng cuốn lên kệ. Còn tôi thì nhìn ngơ cả người.<br />
“Ông định ngủ lại luôn à? Sao không về đi?” – nhỏ vẫn chăm chú đặt từng quyển sách lên kệ.<br />
“Thì tui đang định về mà bị giữ lại nè. Còn bà sao không về đi? Sao tui ngồi cả chiều mà không thấy bà.”<br />
“Tui hay đọc sách buổi tối, cảm giác thấy thích lắm. Khoảng chín giờ tui về.”<br />
“Ở một mình không sợ à?”<br />
“Thì  mấy lần tui ngồi đọc sách…” – nhỏ bước xuống ghế,dùng đôi bàn tay nhỏ  xinh chọn những quyển sách ưa thích – “…có ai để ý ngoài bác thủ thư  đâu,mà bác ấy có để ý tui đâu ông.”<br />
“…”<br />
“Thôi đi về đi,đừng làm  phiền tui đọc sách.” – nhỏ đặt chồng sách cao gấp đôi chồng khi nãy của  tôi lên bàn, vén tà áo dài sang một bên và ngồi xuống.<br />
“Ờ, vậy tui đi về. Đọc sách vui vẻ.” – tôi quay mặt đi.<br />
“À mà nhớ lần sau để sách lên kệ nha.”<br />
“Nhớ rồi mà.” <br />
Tôi nháy mắt với nhỏ chào tạm biệt. Và nhỏ cười. Và tôi xao xuyến…<br />
<br />
Những  ngày sau tôi trở thành khách quen của thư viện.Và tôi chỉ đến vào buổi  tối. Đâu phải chỉ để đọc sách. Đôi lúc có vài đứa học sinh đi ngang qua  thư viện vì chúng phải học ca tối. Chúng nhìn tôi một thoáng rồi bỏ đi.  Tôi không để ý. Sau nhiều lần nói chuyện, tôi biết thêm nhiều về nhỏ.  Nhỏ tên Giang. Nhà nhỏ gần trường tôi, cách khoảng nửa kilo mét, nhỏ  thích mặc áo dài, cực mê đọc sách, là học sinh lớp 11 của trường Cao  Thắng, không biết bơi và điều tuyệt vời nhất là nhỏ sinh năm 1993 – tức  là nhỏ hơn tôi một tuổi.<br />
<br />
Và chẳng còn gì ngăn tôi xưng hô  “anh-em” với nhỏ, điều này làm tôi vui kinh khủng. Những cuộc trò chuyện  của chúng tôi chủ yếu bàn về sách, cách chọn sách, cách đọc sách, cách  phân loại sách, cách bảo quản sách… Nhỏ thích sách, còn tôi thì cứ thấy  vui khi nhìn làn môi mềm của nhỏ mấp máy. Nhưng làn da của nhỏ mới là  điều làm tôi lo, nó cứ xanh xao lạ kì. Và tưởng chừng như lạnh ngắt. Tôi  nghĩ nhỏ bệnh,nhưng nhỏ nói nhỏ đã bị thế lâu rồi, không sao. Cũng lâu  rồi tôi mới để ý đến ai đó…<br />
<br />
Có một lần nhỏ cho tôi mượn một cuốn sổ gáy xoắn dày chắc khoảng vài trăm trang.<br />
“Cái gì thế này?” – tôi nhìn nhỏ ngơ ngác.<br />
“Quà của em cho anh. Thói quen yêu thương: Vì Trái Đất này tròn,nên những người yêu quý nhau sẽ quay về với nhau.”<br />
Tôi lật trang đầu tiên, ghi đúng như những gì nhỏ vừa nói. Nhưng những trang sau thì trắng tinh.<br />
“Sao lại có phần trống?”  “Đó là phần cho anh điền vào.”<br />
“Anh có biết viết gì đâu, mà nếu có cũng chưa chắc điền hết được.”<br />
“Anh sẽ biết. Chắc chắn là thế.”  Nhỏ cười,tôi cũng cười theo, và nhét bản chép tay vào túi áo.<br />
“Cám ơn em.” – tôi lí nhí.<br />
“Sao anh?”<br />
“À không có gì.”<br />
<br />
Cuộc sống của tôi cứ như thế cho đến khi…<br />
“Cậu bị mắc mưa?” – Minh hỏi tôi trong tiết Sinh học. “Không.”<br />
“Say nắng?” “Làm gì có.” “Bị đập đầu?”<br />
“Không hề.” “Bị sét giật?” “Cái gì???”<br />
Tôi nheo một mắt nhìn Minh.<br />
“Chứ vì sao mà cậu lại trở thành “cổ đông đắc lực” của thư viện?”<br />
“Vì  tớ thích đọc sách.”  “Không say nắng, mắc mưa. Cũng không điện giật, té  giếng. Điều duy nhất lôi thằng bạn thân của tui vào cái thư viện chán  òm đó chắc chắn phải là em nào đó rồi.”<br />
“Thần kinh à?”<br />
“Thế có không?” – Minh nhìn chằm chằm vào tôi.<br />
“Ừ thì có.” – tôi tránh ánh mắt của Minh,vẫn hì hục chép bài.<br />
“Em nào thế?”  “Bí mật.”<br />
“Cũng  được. Nói chung tớ cũng vui khi thấy cậu có hứng thú với sách. Nhưng dù  thế nào cũng không nên nói chuyện một mình trong thư viện chứ.” Tôi  ngừng viết, đặt bút xuống bàn,nhìn trực diện vào Minh.<br />
“Ai nói chuyện  một mình?”  ”Cậu đấy. Mấy nhỏ lớp kế bên mới hỏi tớ tại sao cậu cứ hay  ngồi trong thư viện, nhìn chằm chằm về phía trước rồi nói chuyện một  mình thế.”<br />
“Tớ nói chuyện với nhỏ đó mà.”<br />
“Thế là sao? Có mấy đứa thấy cậu nói chuyện một mình mỗi ngày mà.”<br />
“Tớ  nói chuyện với nhỏ.”  “Con nhỏ đó là người thế nào?”  “Rất xinh,học  giỏi, hiền lành, học trường Cao Thắng, nhỏ hơn mình một tuổi…”<br />
“Khoan từ từ, cậu nói lại xem. Nhỏ đó học trường gì?”<br />
“Cao Thắng.”<br />
“Sao thế được. Gần đây làm gì có trường nào tên Cao Thắng.”<br />
“Tớ thấy hai chữ “Cao Thắng” trên phù hiệu của nhỏ rõ ràng mà.”<br />
“…Thật ra cũng có một trường tên Cao Thắng.”<br />
“Đấy,tớ có nói sai đâu.” – tôi cầm cây bút lên.<br />
“Trời  đất, cậu không biết thật sao,cậu đang ngồi trong nó đấy.T rường mình  mấy chục năm trước đây đâu phải tên Vĩnh Phúc, mà là Cao Thắng.” <br />
Tôi làm rớt cây bút xuống sàn nhà.<br />
<br />
Chiều  ngày hôm ấy, tôi lại đến thư viện,bối rối,hụt hẫng, tôi không biết.Tôi  đến vào hai giờ trưa,tôi tiến lại quầy của ông thủ thư.<br />
“Bác có biết cô bé hay đến đây đọc sách vào mỗi tối không?” – tôi rụt rè hỏi.<br />
“Con bé nào?” – ông thủ thư uể oải trả lời.<br />
“Con  bé mặc áo dài trắng hay ngồi nói chuyện với cháu mỗi tối ấy.”  “Tao  thấy mày ngồi một mình lẩm bẩm mà. Làm gì có con nhỏ nào khác. Lớp 12  ngộ thiệt bây.”<br />
Tôi ra về.<br />
<br />
“Cậu định không vào thư viện nữa thật à?” – Minh hỏi tôi.<br />
“Tớ hết hứng với sách rồi.” – Tôi chăm chú bấm chiếc máy video game vừa mua một tháng trước.<br />
“Không cần phải thế đâu,con nhỏ ấy có vẻ dễ thương thật dù có là m…”  “Im đi Minh!”<br />
“Thế cậu có bao giờ để ý tại sao chỉ có mình cậu thấy con m…à con bé đó không?”  “Không,và tớ cũng không muốn.”<br />
“Theo tớ được biết.” – Minh chỉnh cặp kiếng cận lại “thì những trường hợp như thế là có điều còn uẩn khúc.”<br />
“Sao cũng được. Tớ không quan tâm.”<br />
“Tớ  vẫn nghĩ cậu nên quay lại đó, nếu chỉ có mình cậu nhìn thấy con nhỏ đó,  thì chỉ có cậu mới giải quyết được chuyện này thôi.” Minh ra về. Tôi  ném máy video game lên giường, gác tay lên trán. Suy nghĩ một hồi, tôi  bật dậy, sửa soạn quần áo.<br />
“Con lại sắp đi đâu à?” – mẹ tôi hỏi vọng từ dưới nhà.<br />
“Con vào thư viện một lát.” – tôi gọi với xuống dưới nhà.<br />
15:21... <br />
Tôi ngồi vào chỗ ngồi cũ.<br />
16:12...<br />
Tôi nhìn mặt trời lặn dần.<br />
17:24... <br />
Mặt hồ phẳng lặng nghiêng nghiêng những gợn sóng.<br />
18:47...<br />
Chồng sách của tôi đã lên đến cuốn thứ chín.<br />
19:55...<br />
Tôi đứng dậy, vươn vai, thu dọn đồ đạc để về nhà.<br />
“Cả tháng rồi anh nhỉ?”<br />
Tôi  quay mặt lại, lại là cái dáng áo dài mảnh khảnh ngày hôm đó. Tôi cảm  thấy tim mình thắt lại, cảm xúc trào dâng trong huyết quản. Cố giữ nét  mặt điềm tĩnh, tôi nói.<br />
“Sao em không nói anh biết em là ma?”<br />
“Em không muốn bị anh xa lánh.” – đôi mắt tinh anh của cô bé trước mặt tôi ngày nào đã long lanh.<br />
“Anh  không chấp nhận lí do đó. Anh tưởng chúng ta là bạn thân. Anh tin em,  và em cũng tin anh.”  “Em có tin anh, em không hiểu tại sao em lại tin  anh nhiều đến thế, có lẽ là vì, anh là người đầu tiên nhìn thấy em. Em  đã đọc cả ngàn quyển sách trong cái thư viện này mấy chục năm nay rồi  anh.” “…”  “Anh có muốn ngồi xuống nói chuyện không?”<br />
Tôi và nhỏ ngồi  xuống, mặt đối mặt. Lần đầu tiên tôi thấy nhỏ xa xôi thế này. Thậm chí  tôi không thể đơn giản là nắm lấy đôi bàn tay bé xinh của nhỏ.<br />
“Em bị  chết đuối.” Nhỏ khẽ nói. “Vào ngày cuối cùng em còn sống, em đang đi  dạo bờ hồ,và trượt chân xuống cái hồ ngoài kia,giờ đó đã khuya,nên em  không được cứu. Chẳng ai biết em ở đâu,không ai đi tìm. Em đã vất vưởng  thế này gần nửa thế kỉ rồi anh à.”<br />
Và lần này nhỏ khóc thật. Tôi nhìn nhỏ mà lòng quặn thắt, thấy thương thương.<br />
“Anh đi đây.”<br />
“Anh đi đâu?”  “Đi thông báo với gia đình em, đội cứu hộ, hay bất kì người nào để đưa em thoát khỏi mặt hồ giá lạnh đó.”<br />
Tôi bước ra khỏi cửa,không ngoảnh mặt lại. Nếu quay lại nhìn, đôi mắt ngấn lệ của nhỏ sẽ làm tim tôi thêm nhói đau mất.<br />
<br />
Ngày  hôm sau đội cứu hộ được cử đến trường tôi. Họ đã tìm được xác của cô  học trò Vũ Nguyễn Thư Giang. Tôi tuyệt nhiên không nói với họ làm sao  tôi biết. Chẳng ai biết, trừ Minh.<br />
“Tớ nghĩ là ‘bà ấy’ được siêu thoát rồi.” – Minh vỗ vai tôi khi chiếc xe chở xác Nhung về gia đình để an táng.<br />
“Ừ,mọi chuyện xem như đã ổn.” – Tôi bắt chéo tay nhìn chiếc xe rời xa.<br />
“Cậu không sao chứ? Tớ vẫn nghĩ &quot;bà ấy&quot; sẽ biết ơn cậu lắm đấy.”<br />
Tôi lườm Minh, bỏ về thư viện, một buổi sáng Chủ Nhật trong xanh.“Bà ấy” gì chứ, đối với tôi thì nhỏ thì vẫn là nhỏ thôi.<br />
Thế  là tôi không bao giờ được gặp nhỏ nữa sao? Ý nghĩ đó làm tôi lạnh run  cả người. Tôi ngồi vào chiếc ghế quen thuộc, bật cười vì chợt nhận ra  mình chưa bao giờ có cơ hội để mùi hương của làn tóc bồng bềnh ngày xưa  vương vấn trên chiếc áo học sinh của mình.Tôi nhắm đôi mắt của mình lại,  và tưởng tượng cái cảm giác được nghe lại giọng nói ấy. Tôi mơ màng.<br />
“Sao buồn thế anh?”<br />
Tôi chợt mở mắt,không giấu được sự mừng rỡ, nhỏ đang ngồi trước mặt tôi.<br />
“Anh tưởng em đi rồi.”<br />
“Ừ, em sắp được lên trên ấy rồi anh.” – nhỏ nhẹ nhàng nhìn tôi, mỉm cười, trái tim tôi thấy ấm áp lạ thường.<br />
“Vậy chừng nào em…”<br />
“Ngay  bây giờ.” Nhỏ đứng dậy, tựa mình vào khung cửa sổ và nhìn về phía bờ  hồ. Chân tôi như hoá đá,tôi cứ đăm đăm nhìn tà áo dài ấy. Bình yên hay  bối rối? Tôi không biết nữa.<br />
“Anh Nam này.”<br />
“Sao em?” “Anh Nam có biết em thích anh không nhỉ?”<br />
Tim  tôi như đập loạn xạ, các dây thần kinh của tôi như rối chùm vào nhau,  cổ họng tôi khan đi. Tôi cúi gằm mặt xuống để tránh để nhỏ nhìn thấy sự  bối rối của tôi.<br />
“Đến lúc rồi.”<br />
Tôi ngước mặt lên nhìn nhỏ. Trong  ánh nắng vàng ruộm buổi sớm mùa đông,nhỏ như lấp lánh, vây quanh nhỏ  bừng lên một vầng sáng ấm áp. Tôi hốt hoảng, nhỏ đang mờ dần đi.<br />
“Giang,em đang…”<br />
“Biến  mất.” nhỏ cười.“Em sắp siêu thoát rồi. Em đã hiểu vì sao chỉ có mình  anh nhìn thấy em, vì sao em phải chờ đến hôm nay mới được lên Thiên  Đường. Mấy chục năm qua, em đã chờ ngày hôm nay, em đã chờ anh đấy.”<br />
Tim tôi muốn nổ tung ra ngoài, các ngón tay tôi siết chặt lấy nhau, não tôi cứ ong ong. Tôi nghẹn ngào.<br />
“Em  đi nhé anh. Em biết em đã không nói thật với anh.”. Nhỏ lại mờ hơn. “Em  thích anh, chính vì vậy em không muốn một ngày không có nụ cười của  anh. Anh đã sưởi ấm trái tim em sau suốt bao đêm dưới dòng nước lạnh.  Tạm biệt anh. Có lẽ chúng ta sẽ gặp lại. Có lẽ không.”<br />
Hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi gò má xanh xao ngày nào. Tôi đứng phắt dậy,tiến lại phía nhỏ và chìa tay ra.<br />
“Nắm lấy tay anh đi Giang.” “Anh biết em không thể mà.”<br />
“Được mà, hãy thử đi.”<br />
Nhỏ  nhìn tôi tuyệt vọng, đôi bàn tay run run chìa về phía tay tôi ,và chúng  tôi hụt khi đôi tay nhỏ xuyên qua tay tôi như không khí.<br />
“Thử lại lần nữa đi em.”<br />
“…”<br />
“Anh xin em đấy.” – tôi cảm thấy đôi mắt mình cay xè.<br />
Lần  này nhỏ chậm rãi chìa tay ra, đôi bàn tay chúng tôi sát ngay nhau. Chỉ  còn một chút nữa thôi. Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt cô bé, ấp úng, tôi biết  cảm giác này rồi.<br />
“Anh cũng thích em Giang à.” – Nước mắt tôi tuôn trào.<br />
Và  điều kì diệu xảy ra, đôi bàn tay chúng tôi quấn vào nhau, từng ngón tay  đan xen vừa khít, và tôi cảm nhận một luồng điện chạy trong cơ thể.<br />
&quot;Anh Nam!&quot;<br />
“Anh xin em đừng đi mà Giang.”<br />
Đôi tay chúng tôi lại vuột khỏi nhau.<br />
“Anh Nam, em hạnh phúc lắm. Anh hãy sống tốt nhé, hứa với em đi.<br />
&quot;Anh hứa&quot; - tứ chi tôi hoảng loạn, các cơ bắp như căng lên.<br />
&quot;Em phải đi rồi…” Nhỏ tan dần, tan dần…<br />
“Liệu anh có còn được gặp lại em không?”<br />
Nhỏ cười.<br />
“Vì Trái Đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ quay về với nhau.”<br />
Và gió thoảng qua, nhỏ biến mất rồi.<br />
...<br />
Mười tám năm sau, trường Vĩnh Phúc,17:14...<br />
“Anh  viết dòng này cho em vào đúng 18 năm ngày chúng ta tạm biệt nhau.Anh đã  giữ lời hứa với em. Đã sống tốt. Anh biết em sẽ quay trở lại,nhưng là  khi nào vậy. Anh nhớ em lắm…”<br />
Tôi đóng cuốn sổ gáy xoắn lại, năm năm ghi chép kĩ lưỡng, số trang giấy trắng tinh ngày nào đã gần hết rồi.<br />
Tôi  đang ngồi trước bờ hồ ngày xưa, nhìn những giọt nắng thả mình xuống mặt  hồ phẳng lặng, tôi thấy lòng mình thật bình yên. Tôi đứng dậy.<br />
ẦM!<br />
Tôi ngã xuống đất và người kia cũng thế.<br />
“Xin lỗi chú, con không cố ý.” – “thủ phạm” đứng dậy, phủi tà áo trắng.<br />
“Không sao, mà không phải chú đâu, anh mới hai mươi hai thôi mà em.”<br />
Tôi  nhìn cô bé, tôi thấy khó thở tột độ, hai bên thái dương nóng ran và  trái tim bắt đầu loạn nhịp. Mặc dù làn da không còn xanh xao nữa, nhưng  đó chính là Giang.<br />
“Giang…”  “Dạ không, em tên Vy, em đang học tại trường này, vừa mới tan học xong. Anh không phải người trong trường phải không?”<br />
“Ừ,anh về lại thăm trường xưa thôi.”<br />
“Ừm…”<br />
“Chỉ là em rất giống một người bạn cũ của anh nên anh nhầm ấy mà.” “Thế thì lạ quá anh nhỉ, em cũng thấy anh rất quen.”<br />
“Ừ,mà chắc là người giống người thôi. Bạn anh đã đi lâu lắm rồi.”<br />
“Dạ vậy em chào anh, em đang định vào thư viện&quot;<br />
Phịch! Con bé vấp phải viên đá sau lưng,ngã xuống.<br />
“Ui da!”<br />
“Trời,sao hậu đậu vậy em? Đưa tay đây anh đỡ dậy nào.”<br />
Nhỏ chìa tay ra, tôi nhận lấy đôi bàn tay bé xi</font><font size="3">nh ấy. Và cơ thể tôi run bắn lên, luồng điện năm năm trước quay về trong </font>                       tôi...<br />
<br />
<b><i>“Vì Trái Đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ quay về với nhau”.</i></b><br />
<br />
<b><i>Em là thói quen yêu thương của anh.<br />
 <br />
<font face="Arial">Nhớ cm và nhấn nút thanks dùm kate cái nha . Yêu bà kon ts nh</font>ìu<br />
 Truyện sưu tầm<br />
</i></b></font><br />
                                                                             <div align="center">                              <br />
</div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>baby_kky305</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49825</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tao gét mày.........( em đọc thấy hay nên port lên cho mọi người đọc nè )</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49807&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 28 Aug 2010 14:01:47 GMT</pubDate>
			<description>Con bé có cái mũi hơi hếch hếch tự tin bước vào cổng trường cấp 3 ở thành phố. Dù gì thì con bé đó cũng đã từng là hoa khôi, là ca sĩ, là con bé học...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="5"><font face="&amp;quot">Con bé có cái mũi hơi hếch hếch tự tin bước vào cổng trường cấp 3 ở thành phố. Dù gì thì con bé đó cũng đã từng là hoa khôi, là ca sĩ, là con bé học cực giỏi ở....trường huyện. Do cứ ngẩng mặt lên nhìn trời, con bé đó chẳng coi ai ra gì và cứ thế tông thẳng vào cột điện với bao nhiêu con mắt của lũ bạn mới chòng chọc vào nó, hứa hẹn một năm học mới đầy thú vị. ( Chết quên mất, cái tên là wan trọng nhất mừh quên lun) Nó tên là Lệ Mai. Cái tên nghe rất hiền mà chả hiền tẹo nào. COn gái con đứa gì mà dữ như cop. Chả trách ở trường cũ cảh có thằng nào để ý đến nó. mà nó cũng chẳng cần thằng nào để ý làm gì. Nhà giàu, học giỏi đối với nó là quá đủ. Xynh đẹp đến đâu thì còn tuỳ vào mỗi người. Nó ko quan tâm. Ngày đầu tiên nó đến trường cấp 3 ở thành phố. Mới ngày đâu vào nhận lớp đã gặp chuyện rắc rối với cái cột điện rồi. Thôi kệ. Rất đau mặc dù trong lòng nó nghĩ vẫn còn hên chán so với hồi đạp phải bãi mìn ở trường cấp hai.Bước vô lớp, cảm giác rất lạ, rất mới, rất hiện đại và cũng rất phong cách. Cả bạn bè cũng thế. Nó bước vào lớp, ko nói với ai tiếng nào. Chẳng qua là vì nó chưa bắt trúng đài thôi. Nó mà mở âm lượng hết cỡ thì đến đài phát thanh trung ương vẫn còn thua xa.Nó dảo mắt nhìn quanh, toàn những khuôn mặt lạ hoắc và có vẻ......rất thành phố. Tự chọn cho mình chỗ ngồi ở bàn thứ ba, nơi có thể đảo mắt nhìn quanh mà ko gây sự chú ý. Nó liếc xuống bàn cuối, một thằng rất cao, đeo kính, tóc hơi xoăn xoăn ngồi bấm điện thoại. Nhìn qua mé trái, một đứa con gái trắng bóc, xinh ơi là xinh đang ngồi soi gương. Rõ là bọn con gái thành phố. Gương với chả lược( Nó nghĩ thầm). Xoay qua mé phải, một thằng cao không kém gì thằng kia, khuôn mặt baby không chịu được của thằng ấy làm nó hơi khó chịu. Sao con gái như nó mà lại ghen tị với vẻ đẹp của một thằng ko biết. hic hic. Ngước lên, một thằng khác cũng cao và đeo kính. Thằng này thì có vẻ xấu hơn hai thằng kia nhưng lại trông tri thức. Bất chợt, cô giáo chủ nhiệm vào lớp, Nó liếc xuống bàn cuối, một thằng rất cao, đeo kính, tóc hơi xoăn xoăn ngồi bấm điện thoại. Nhìn qua mé trái, một đứa con gái trắng bóc, xinh ơi là xinh đang ngồi soi gương. Rõ là bọn con gái thành phố. Gương với chả lược( Nó nghĩ thầm). Xoay qua mé phải, một thằng cao không kém gì thằng kia, khuôn mặt baby không chịu được của thằng ấy làm nó hơi khó chịu. Sao con gái như nó mà lại ghen tị với vẻ đẹp của một thằng ko biết. hic hic. Ngước lên, một thằng khác cũng cao và đeo kính. Thằng này thì có vẻ xấu hơn hai thằng kia nhưng lại trông tri thức. Bất chợt, cô giáo chủ nhiệm vào lớp, cả lớp đứng dậy nó mới để ý. Không phải tại mấy đứa kia quá cao, mà là nó quá lùn. hic hic. Sao kì vậy ta? Ở trường cũ, nó cũng cao thứ hai thứ ba lớp, thế mà ở đây, chiều cao 1 mét năm mươi bảy của nó chả thấm vào đâu. Lùn quá đỗi. Cô giáo mới hơi bị lùn. CÒn hơn cả nó nữa. Trông cô khá trẻ và mập mập. </font></font><br />
  <font size="5"><font color="black"><font face="&amp;quot"><br />
 <br />
 </font></font></font><br />
  <font size="5"><font face="&amp;quot"><br />
Cô giáo mới đập tay cái ầm xuống bàn để giữ trật tự. Nó giật mình, những lũ kia lại có vẻ thích thú trước cô giáo mới. Thật chẳng hiểu bọn nhóc thành phố.<br />
_ Cô tên là Hà Đức Hạnh. Tạm thời sẽ là chủ nhiệm của các em năm nay. Có thể sẽ là các năm sau nữa chưa biết chừng. Hy vọng các em có hứng thú với bà già này. _ Cô giáo vừa giới thiệu, cả lớp vừa rúc rích cười. Cô giáo vui tính quá. Ngay cả cái giọng Sài Gòn của cô mà xuất hiện ở cái đất Đà Lạt đã là khó hiểu rồi. Mà nó lại còn nhão nhão nữa chớ.Phát kynh._Cô có thể biết bạn nào đã làm lớp trưởng những năm trước không?<br />
_Thưa cô, em ạ._ Nó đứng lên, rất dõng dạc.....với cái giọng nhà quê. Đám con trai khúc khích cười, bọn con gái thì hất mặt lên tỏ vẻ khinh bỉ. Nó không hiểu thái độ đó là gì nhưng nó cảm thấy khó chịu.<br />
_Rất tốt. Em sẽ tạm thời là lớp trưởng của lớp 10A2 này. Em có thể giới thiệu về mình không?<br />
_Dạ em là Tiểu Lệ Mai.<br />
_Được rồi Lệ Mai. Còn về lớp phó học tập, cô sẽ xem bảng điểm nhé. _ Cô Hạnh lướt nhanh trên tờ danh sách trên đó có cả điểm số của từng người._ Võ Khánh Dương là em nào?<br />
_ Dạ em._Thằng nhóc trông có vẻ tri thức hồi nãy đứng lên. Nhìn dáng vẻ nó có vẻ rụt rè.<br />
_Em sẽ là lớp phó học tập. Cứ tạm thời như thế đã. Được không Dương?<br />
_Cũng được ạ._ Thằng nhóc chậm rãi đẩy kính rồi ngồi xuống. Trông nó phát ghét. Cái kiểu của nó mà ở huyện là bị đánh tơi tả rồi. Đằng này bọn con gái lại nhìn nó đầy ngưưõng mộ. <br />
_Bây giờ cô xếp chỗ ngồi nhé!_Cô Hạnh khá hiền và làm thân với lớp cũng nhanh lắm. cả lớp cứ lao nhao như cái chợ vỡ khi cô xếp chỗ. Nào là...........<br />
_ Cô ơi con không ngồi cạnh nó đâu.<br />
_ Con muốn ngồi cạnh Dương cơ.<br />
_ Cho con ngồi sau Dương cũng được cô à.<br />
_ Không cô ơi. Con muốn Hoàng cơ mà<br />
blah blah blah và tuyệt nhiên không ai muốn ngồi cạnh nó. Chủ yếu là Duơng và Hoàng. Hoàng là cái thằng đẹp trai đã giới thiệu ở tập trước ấy. Công nhận là nó đệp trai thì mọi người đua nhau ngồi cạnh nó là phải rồi. Dù sao thì gương mặt baby ấy cũng đã khiến cho nó phải ganh tị. Thế nên KO THÍCH. Nó hất mặt lên khi nhìn thấy thằng Hoàng được bọn con gái tranh giành. Và cuối cùng thì hình như ông trời có mắt ghê. Ghét của nào trời trao của ấy. Nó bị bắt ngồi cạnh Hoàng. Đáng ra nó là lớp trưởng thì phải ngồi cuối nhừng vì quá lùn nên phải ngồi bàn ba. Hic hic. Sau lưng nó là 1 thằng đeo kính khác và phía trên nó lại là Dương. Đau đời thật.<br />
_Nói chung ngày hôm nay là xong rồi nhé. Hẹn gặp lại cả lớp vào buổi lao động ngày mai. Lớp nhớ mang giấy bút theo ghi thời khoá biểu nhé._ Cô giáo mỉm cười ranh mãnh_ Dặn trước, lớp ẩm thấp có nhiều chuột_ Cô vừa nói xong, cả đám con gái nhảy phốc lên bàn ngồi, trừ nó. Thằng Hoàng có vẻ ngạc nhiên nhưng không hỏi gì. Tóm lại là đã hết một ngày. </font></font><br />
  <font size="5"><font color="black"><font face="&amp;quot"><br />
 <br />
 </font></font></font><br />
  <font face="&amp;quot"><font size="5"><br />
Trên đường đi về nhà trọ, nó nghĩ về lớp mới. Ấn tượng đầu tiên của nó là Hoàng, sau đó là Dương và cái thằng đeo kính sau lưng nó mà nó chưa biết tên. Kể cũng lạ. Những người gây cho nó sự chú ý thì lại ngồi quanh nó cả. Điều này nghĩa là gì đây hả ông trời. Có lẽ một đìêu gì đó hứa hẹn sự thú vị nhưng cũng không kém phần rắc rối. Về đến nhà, nó nhảy phốc lên giường, chộp lấy cuốn nhật kí viết lấy viết để.( Nó vik gì thì có trời mới biết. Cho vào tủ khoá lại thì ai mà đọc được). Buổi trưa, nó xuống nhà ăn cơm. Mọi người trong nhà trọ đều tập trung ở đó. Chợt nó nhìn thấy một khuôn mặt quen quen. Trời đất. Đó chính là Dương kìa. Chỉ khác là bộ đồ thể thao lúc này làm cho Dương thật khác với lúc sáng. Thì ra Dương cũng ở trọ, không biết cậu ấy ở đâu nhỉ! Nó lân la lại làm quen<br />
_ Hey Dương! Lệ Mai nè. Mày cũng trọ ở đây à?_ Nó tiến tới hỏi rất vui vẻ<br />
_ Thì chẳng phải tao đang đứng trước mặt mày hả?_ Dương cười thật tươi đáp lại. Khác hẳn với cái vẻ khó chịu lúc sáng.<br />
_ Mày ở phòng nào đó?<br />
_ B6.<br />
_ Tao ở B5 nè. Có gì tụi mình học chung nhé!_ Nó đề nghị. Thì ra mục đích chỉ là học. <br />
_ Okie. Mà mày không đói cũng phải để cho tao ăn chứ!_ Dương chỉ tay vô bàn, nó bẽn lẽn cười, cùng ngồi vào chỗ của mình<br />
Chiều, nó tính đi hiệu sách mua vài thứ đồ dùng học tập. Trời râm râm, nó tròng vào người bộ quần áo quen thuộc rồi bước đi. Nó ngạc nhiên khi bước ra hiệu sách. Không phải vì đây là lần đầu tiên nó lên thành phố mà là nó cảm thấy sự tự do. Trước giờ lúc nào mẹ cũng đi kè kè cạnh nó. Nên giờ đây nó thấy thật ngạc nhiên. Không ngờ là đi mua đồ một mình lại dễ hơn nhiều đến vậy. Nhìn cái gì cũng dễ thương, cái gì cũng có vẻ iu iu và cái nào cũng mắc kinh khủng. Nó phải suy nghĩ đắn đo rồi mới quyết định mua gì. Nó bước đi trên đường về nhà, con đường hơi nắng. Đường về còn dài quá. Phải chi có một cái nón thì đỡ nhỉ. Nó bắt đầu leo dốc với đống đồ nặng. Nắng gắt quá cộng thêm đống đồ trên tay làm nó lảo đảo. Rồi nó say nắng và chuẩn bị ngã xuống. Ngay lúc đó<br />
_ Nè, đi trời nắng vậy mà không đội nón hả mày?_ Thằng nhóc đeo kính ngồi sau nó chợt xuất hiện. Nó bừng tỉnh ngay. Thằng kia gỡ cái nón trên đầu ra đội vào cho nó.<br />
_ ơ, cảm ơn_ Nó hơi ngượng ngùng_ Mày đi đâu vậy?<br />
_ Tao đi chơi lòng vòng thôi. Tại xe đạp hỏng nên đi bộ mà._ Nhìn cái điệu bộ của thằng nhóc thật buồn cười. Nó gãi đầu, tay mân mê cái nón của thằng nhóc kia.<br />
_ À đúng rồi. Mà mày tên gì ấy nhỉ?_ Nó chợt nhớ ra ngay cả tên của thằng nhóc kia mà nó cũng không biết<br />
_ Tao là Huy. Huy cận nè, nhớ chưa?_ Thằng Huy toe toét cười. _ Giờ mày định đi đâu?<br />
_ Tao tính về nhà. Đâu cần mua gì nữa đâu!<br />
_ Nhà mày ở đâu á?<br />
</font> <br />
 </font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>duongcamnho</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49807</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Lá thư tình hay nhất - Thư thứ 1</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49767&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 28 Aug 2010 02:37:17 GMT</pubDate>
			<description>*Thành phố Mặt Trời - Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu... 
Em thương mến!* 
 
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi....</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b>Thành phố Mặt Trời - Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu...<br />
Em thương mến!</b><br />
<br />
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức <a href="http://www.truyenvuicuoi.com/doc_truyen_cuoi_Nhung_la_thu_tinh_hay_nhat_Thu_thu_1_3116_23.html" target="_blank">thư tình hay nhất</a> thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ. Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt... Ôi thôi! Quái vật!.... Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè.... Ôi em tôi là vô địch...<br />
<br />
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng VN chất lượng cao đó em...<br />
<br />
Yêu em nhiều...<br />
<br />
(st <a href="http://www.truyenvuicuoi.com" target="_blank">http://www.truyenvuicuoi.com</a> )</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>yestyle</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49767</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Vì trái đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ lại trở về bên nhau.........</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49742&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 14:55:06 GMT</pubDate>
			<description>Câu chuyện này đáng để bỏ 1 chút thời gian ra đọc 
 
 
Nam 
 
Sân bay Manchester. 3h chiều 
 
Mobile rung 2 hồi rồi ngừng bặt. Số từ Việt Nam. Nhấn...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Câu chuyện này đáng để bỏ 1 chút thời gian ra đọc<br />
<br />
<br />
Nam<br />
<br />
Sân bay Manchester. 3h chiều<br />
<br />
Mobile rung 2 hồi rồi ngừng bặt. Số từ Việt Nam. Nhấn nút gọi lại, tôi nghe giọng Thùy Anh líu ríu : &quot; Không có gì đâu, định nháy xem đã off cell lên máy bay chưa thôi. Thế mấy giờ bay?&quot;<br />
<br />
&quot;6h. Chắc khoảng tối mai tớ về đến nhà!&quot;<br />
<br />
&quot;Về nhà thì phôn Giang ngay nhé. Giang mong lắm. Mà thôi, cúp máy đi, chết tiền bây giờ. Mai về tha hồ buôn&quot;.<br />
<br />
Thùy Anh đặt máy.<br />
<br />
&quot;Giang mong lắm&quot;... Câu nói ấy ám ảnh tôi trong suốt 3 tiếng check in, 2 tiếng transit và 16 tiếng bay sau đó.<br />
<br />
Tôi về nước lần này, Giang không biết. Hoặc có thể biết, nhưng không phải là do tôi nói.<br />
<br />
Lần đầu tiên trong suốt 2 năm quen Giang, tôi thấy chùng xuống khi nghĩ đến việc gặp lại bạn ấy<br />
<br />
Giang dịu dàng, và hay cười. Nụ cười cởi mở khiến người đối diện thấy ấm áp và tin tưởng. Tôi để ý đến Giang, đầu tiên cũng là từ nụ cười ấy. Khi cả lớp xúm vào gán tôi và Giang thành 1 cặp, Giang chỉ mỉm cười. Hàng trăm lần như thế, tôi quen vs suy nghĩ rằng mình rất yêu quý giang. Và như mọi người hay trêu, chúng tôi thành 1 cặp.<br />
<br />
Trong suốt quãng thời gian sau đó, Giang là 1 chỗ dựa vững vàng cho tôi. Bạn ấy cho tôi cảm giác đc chia sẻ, bất kỳ khi nào ở bên bạn ấy. Đơn giản như những buổi sáng cùng nhau đi học, Giang ngồi sau, huyên thuyên đủ thứ chuyện, hoặc lẩm nhẩm hát &quot; xe đạp ơi&quot;, tay tì lên lưng tôi nhè nhẹ. Hay những khi tôi hồi hộp trước khi vào phòng thi, Giang lại ghé vào tai, nói thật khẽ &quot; Cứ bình tĩnh nhé&quot;, hơi thở nóng ấm hay vẻ thân thương của cô bạn làm tôi dịu lại nhanh chóng. Những khoảng khắc như thế không quá ấn tượng. Nhưng yêu bình và thanh thản. Đến mức, trong những ngày đầu tiên lạc lõng giữa Manchester, nhiều lúc tôi nhớ Giang muốn khóc.<br />
<br />
Môi trường mới. Vật lộn với cách học mới và một cái rào cản ngôn ngữ to đùng. Cứ khi nào căng thẳng, muốn bỏ cuộc, tôi lại nghĩ về Giang, về cảm giác bình tâm mà bạn ấy mang lại. Tôi gọi về Việt Nam 1 ngày 3 lần. Tôi dành cả buổi chiều đi dọc những dãy phố dài của Man, tìm cho Giang 1 món quà vào sinh nhật bạn ấy, rồi vui vui hàng tuần sau đó khi nghĩ đến nụ cười của Giang lúc nhận món quà. tôi check blog, check YM, check mail mỗi ngày. Vì chỉ cần sign in, là tôi ngập trong comm, mess, email của Giang.<br />
<br />
Rồi, dần dần có 1 cái gì đó, kéo tôi ra xa khỏi Giang. Tôi để blog mốc rêu cả lên. Không còn check mail, không còn gọi về VN mỗi sáng. Chẳng phải là vì các bài luận Kinh tế, các định luật Xã hội học, hàng hàng trăm trang Toán. Cũng đâu phải vì tôi không còn gì để căng thẳng hay bận tâm để cần tới Giang như 1 liều thuốc tinh thần. Tôi vẫn có thời gian để online, để đến các show chơi vào mỗi cuối tuần. Thật lạ, nhưng với tôi, tất cả hoàn toàn là 1 cuộc sống mới, mà tôi ko muốn, hoặc không nhớ, rằng có Giang trong ấy nữa. tôi đã thay đổi nhiều, rất nhiều, chỉ sau sáu tháng.<br />
<br />
Đấy là mới chỉ sau sáu tháng. Mọi chuyện sẽ thế nào sau 3, 4, hay 5 năm nữa ? Tôi không muốn làm khi không nhìn thấy trước điểm đích.<br />
<br />
Khi suy nghĩ ấy mới nhen lên, tôi đã vội dập nó đi : tôi vẫn đều đặn gọi, email, mess về Việt Nam... Lớp 12, tôi không muốn làm Giang bị tổn thương ngay trước hai kì thi quan trọng. Nhưng dần dần, dần dần, trạng thái &quot; lần khân&quot; giết chết hẳn cái &quot; trách nhiệm &quot; ấy. Tôi không còn hứng thú với việc thức khuya để kịp gọi về VN vào sáng sớm, hay dậy thật sớm và căng tai ra nghe tiếng Giang thì thầm qua điện thoại, vì lúc ấy ở VN đang là đêm khuya.<br />
<br />
Tôi vẫn yêu quý Giang, chắc chắn là như vậy. Nhưng không đủ để tôi cố gắng tiếp tục. quan trọng hơn, tôi thật sự không hiểu, nếu tiếp tục thì mọi chuyện sẽ đi đến đâu ???<br />
<br />
<br />
Thùy Anh<br />
<br />
<br />
Sau cuộc phone ngắn với Nam, tôi ngồi chép nốt bài tập. iPod nhỏ xinh để chế độ repeat one. Nhạc trôi nhẹ bên tai, và vuột đi. Nhưng đủ để tôi kịp bắt được vài câu trong bản ballad cổ :<br />
<br />
<br />
&quot;so far away I can hardly make you mine<br />
so long a day you are alaways on my mind<br />
but in my dreams never tried to hold you tight<br />
dont want awake find you aren't here by my side&quot;<br />
<br />
Và suy nghĩ.<br />
<br />
Lúc nói với Nam về Giang, chẳng hề khó để nhận ra là Nam ngập ngừng thấy rõ. Thể nên tôi viện vào cái tài khoản điện thoại để bảo Nam đặt máy. Không áp đặt nó nữa. Quyết định cuối cùng dù sao vẫn là ở nó.<br />
<br />
Ngày mai Nam về nước. Nghỉ Đông. Sau 6 tháng xa nhà.<br />
<br />
Trong sáu tháng ấy, tôi nhìn thấy từng bước thay đổi của Nam. Về cách cư xử, về tình cách, về ngoại hình ( nó béo lên 4 kg ). Và về tình cảm đối với Giang.<br />
<br />
Trong ba tháng ấy, đọc blog nam, thấy những cái comm của Giang ít dần, ít dần. &quot; Nam ơi cố lên nhé&quot;...&quot;Nam ơi không sao đâu mà&quot;.... giang vẫn tỏ ra mọi chuyện bình thường, nhưng cái &quot;bình thường&quot; ấy nó gượng gạo đến mức tôi gần như chắc chắn rằng Giang cũng đã nhìn thấy Nam thay đổi.<br />
<br />
Tôi, dù biết Nam không còn hứng thú, vẫn hay nhắc đến Giang. Vì một định luật cô giáo dạy Văn có lần tình cờ nói tới - ( tình cờ nhưng gắn chặt vào đầu tôi và Nam như 1 cú đóng đinh ) - rằng khi bạn bị gác mác nhiều quá, thì suy nghĩ của bạn sẽ chuyển theo hướng người ta nói, và dần bạn sẽ trở thành những gì bạn bị gán mác. Ngày trước Nam và Giang thành một cặp cũng vì như thế. Biết đâu nếu như bây giờ, tôi cứ nói về Giang, thì cái định luật ấy lại đúng thêm 1 lần nữa?<br />
<br />
&quot;Ấy buồn cười nhỉ, tại sao lại không tiếp tục, cứ yêu quý nhau được đến bao giờ thì yêu quý&quot;. Nam đã im lặng khi tôi nói thế....<br />
<br />
Không phải là vì tôi vô tư vô lo không suy tính đến tương lai. Tôi chỉ thấy thật là buồn cười khi người ta có 1 thứ để dựa vào, mà lại kiên quyết gạt bỏ nó.<br />
<br />
Mà cũng thật buồn cười khi tôi hàn gắn mối quan hệ gà bông của hai đứa bạn. Vì đây rõ ràng không hề là chuyện của tôi .<br />
<br />
Chỉ là tôi rất quý Giang - cô bạn sơ sơ là người-yêu-thằng-bạn-thân, luôn mỉm cười thân thiện mỗi lần gặp tôi. Tôi muốn làm 1 cái gì đấy cho Giang, trong khả năng có thể...<br />
<br />
Và vì tôi đang cố gắng để làm mọi người, và chính mình, tin rằng trong cuộc sống này vẫn có nững điều tốt đẹp sẽ ở lại mãi, nếu người ta biết chờ đợi. Có gì đâu... Thật ư, đôi lúc tôi cũng rất muốn mong chờ vào những điều tốt đẹp như thế.<br />
<br />
<br />
<br />
Giang<br />
<br />
<br />
Thật hay khi tôi đã trả lời &quot; Uh, hay quá nhỉ!&quot; khi mọi người hỏi tôi&quot; Nam về nước đúng không?&quot;...<br />
<br />
&quot;Thật hay&quot; khi tôi là người cuối cùng biết tin Nam về. Và không phải do Nam nói.<br />
<br />
Cuối cùng thì Nam cũng đến gặp tôi. Sau hôm thi cuối cùng.<br />
<br />
Cuộc nói chuyện ấy chẳng phải là lần đầu tiên tôi cảm thấy mọi chuyện đã thay đổi. Nam ngồi cạnh tôi. Không gian xung quanh như bị nén chặt lại bởi những khoảng thời gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.<br />
<br />
Hít một hơi thật sau, tôi nói, khó nhọc : &quot; Chúng mình,thôi, cũng được Nam ạ!&quot;<br />
<br />
Yêu lặng. Rất lâu. Rồi nam nói khẽ &quot; Điều nguy hiểm và đáng sợ nhất của một mối quan hệ là tình cảm trở thành thói quen. Mà Nam thì không muốn thế.&quot;<br />
<br />
&quot;Thế giang đã là 1 thói quen rồi à?&quot;<br />
<br />
&quot;Nam không biết nữa&quot;<br />
<br />
Chưa bao giờ Nam trả lời tôi như vậy. Nghĩa là tôi đã tự có câu trả lời của riêng mình. Cũng chẳng làm khó Nam làm gì nữa. Gồng lên để nước mắt không rơi, tôi lại nhoẻn cười:&quot; Ừ thôi về đi, chiều nay Giang còn đi học&quot;.<br />
<br />
....<br />
<br />
6 tháng Nam đi.. Quyển day-runnerr của tôi chi chít những dấu gạch đếm lùi đến ngày Nam về...<br />
<br />
Bây giờ Nam đã ở ngay gần tôi, trong Hà Nội bé xinh này. Gần đến mức nhiều lúc tôi muốn với tay lấy áo khoác, ra khỏi nhà và chạy ngay đến chỗ cậu ấy.<br />
<br />
6 tháng, rất nhiều người nói rằng khi Nam ở cách xa tôi hàng chục ngàn cây số, nghĩa là bạn ấy đã hoàn toàn ra khỏi tầm với của tôi. Bạn ấy không có mặt trong cuộc sống của tôi và tôi cũng vậy... Khi ấy, tôi đã không tin. Tôi vẫn níu vào từng tin nhắn, từng email, từng comm blog...để cho Nam biết rằng tôi vẫn luôn ở cạnh cậu ấy. Và để cho chính mình cảm giác rằng Nam luôn ở cạnh tôi.<br />
<br />
Nhưng rồi tôi vẫn phải tin. Có thể không hẳn vì &quot; xa mặt cách lòng&quot; như mọi người hay ra rả cảnh báo. Chỉ đơn giản là Nam đã hoàn toàn thuộc về 1 thế giới mới. Xa tôi, khác với thế giới nhỏ bé của tôi. Và không còn cần có tôi trong đó.<br />
<br />
Có nhiều thứ không thể nhìn thấy trước, hoặc, đã nhìn thấy trước mà không tin, hoặc, đã tin nhưng không thể làm gì để ngăn nó lại. Nhiều thứ không muốn, nhưng lớn rồi, cũng vẫn phải chấp nhận. Vì không phải tất cả mọi thứ đc sinh ra đều là để tồi tại mãi mãi....<br />
<br />
Dù sao Nam cũng sẽ lại đi. Quay về với Manchester tuyết trắng của bạn ấy, và bề bộn các bài exams.<br />
<br />
Dù sao tôi cũng sẽ ổn. Sẽ quên mất là Nam đã từng đến, ở lại rất lâu, rồi đi trong 6 tháng. Rồi quay lại chỉ để chào tạm biệt tôi trước khi đi hẳn... trước khi từ bỏ một &quot; thói quen&quot;<br />
<br />
<br />
Có một điều mà tôi đã làm được, dù rằng phải cố gắng rất nhiều. Tôi đã không khóc.<br />
<br />
...<br />
<br />
Nhưng khi chỉ còn mấy tiếng nữa là sang năm mới, mở hộp quà Nam mua từ những ngày đầu tiên ở nước Anh xa lạ, mà đến tận lúc nói tạm biệt cái &quot; thói quen &quot; kéo dài 2 năm nay, bạn ấy mới có thể đưa cho tôi... tự nhiên nước mắt trào ra thành giọt. tôi nhắp chuột vào nick thân quen send 1 offline.<br />
<br />
&quot; Một ngày nào đấy, sớm thôi, trong cái lạnh của Hà Nội mùa Đông này - dù chẳng đến nỗi có tuyết như ở Anh, Giang sẽ nhớ Nam.&quot;<br />
<br />
<br />
Rất nhiền ngày nào đấy, Giang sẽ lại ngồi đợi 1 cuộc điện thoại từ cách 7 múi giờ, đợi email, đợi comm blog... dù biết chắc là sẽ chẳng bao giờ có nữa..<br />
<br />
Mỗi sáng sớm đi học, nghêu ngao hát &quot; Xe đạp&quot;, nhưng phía trước giang không phải là Nam, thì Giang vẫn biết Giang nhớ giọng nói của Nam tha thiết....<br />
<br />
Email, mess, những cuộc phone, những sáng sớm đi học... xét cho cùng đều là những thói quen . Nhưng không hề nguy hiểm. Không hề đáng sợ.<br />
<br />
Tất cả , cả Nam nữa, đều là những thói quen mà Giang rất biết ơn vì mình đã có...<br />
<br />
Năm mới sắp đến rồi! Giao thừa này khác giao thừa năm cũ, nhưng vẫn ấm áp nhé &quot;<br />
<br />
Hoàn toàn vô thức. Tôi không muốn, và cũng ko thể níu giữ bất cứ cái gì. Nhớ đến một câu tôi đọc được đâu đó từ rất lâu rồi : &quot; Nếu hạnh phúc cứ phải là thứ khiến bạn kiếm tìm, chờ đợi và mong ngón , thì nó không còn là hạnh phúc nữa đâu...&quot;<br />
<br />
Tôi thề là tôi không hề mong ngóng hay chờ đợi.<br />
<br />
...<br />
<br />
Nhưng 15' sau, Nam bấm chuông cửa nhà tôi. Với 1 nụ cười bừng ấm cả đêm giao thừa<br />
<br />
Nam<br />
<br />
<br />
Tôi đã suy nghĩ nhiều ngày sau khi gặp Giang lần cuối.. Và câu trả lời đến ngay sau khi tôi nhận được offline của Giang mấy tiếng trước khi bước sang năm mới.<br />
<br />
Thật vô lý khi muốn chất dứt mọi thức, chỉ vì nghĩ rằng nó có thể sẽ kết thúc... Tôi không còn quan tâm xem sau 3, 4, hay 5 năm nữa, mọi chuyện sẽ như thế nào. Nhưng chắc chắn, ngay bây giờ, tôi vẫn đang yêu quý Giang. Thật lòng!<br />
<br />
Vì thật ra Giang vẫn luôn ở bên tôi.<br />
<br />
Và vì Thùy Anh đã đúng:<br />
<br />
&quot; Chỉ là 17 tiếng bay và 7 múi giờ chênh lệch thôi mà. Vì trái đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ lại trở về bên nhau&quot;...<br />
<br />
<br />
p/s: Thật vô lý khi muốn chất dứt mọi thứ, chỉ vì nghĩ rằng nó có thể sẽ kết thúc.........<br />
Vì trái đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ lại trở về bên nhau.........<br />
<br />
<br />
[ sưu tầm ]</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>tuanpx</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49742</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[..:Hai nàng công chúa:.. ♥ <By NaCốc>]]></title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49741&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 14:38:44 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*hai nàng công chúa* 
*- part 1 - 12 chữ cái* 
 
  
*<By Na Cốc ♥>* 
.... 
 
 
 
Image:...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><b><i><font face="Palatino Linotype"><font size="5"><font size="6"><font color="Red">h</font></font><font size="6"><font color="Plum">a</font></font><font size="6"><font color="Pink">i</font></font><font size="6"><font color="DarkOrange"> n</font></font><font size="6"><font color="Red">à</font></font><font size="6"><font color="Plum">n</font></font><font size="6"><font color="Pink">g</font></font><font size="6"><font color="Orange"> c</font></font><font size="6"><font color="Red">ô</font></font><font size="6"><font color="Plum">n</font></font><font size="6"><font color="Pink">g</font></font><font size="6"><font color="Orange"> c</font></font><font size="6"><font color="Red">h</font></font><font size="6"><font color="Plum">ú</font></font><font color="Pink"><font size="6">a</font></font></font></font></i></b><br />
<b><i><font face="Palatino Linotype"><font color="Yellow">-</font> <font color="Black">p</font><font color="Black">a</font><font color="Black">r</font><font color="Black">t </font><font color="Black">1 </font><font color="Black">- </font><font color="Red">1</font><font color="Red">2 </font><font color="Red">c</font><font color="Red">hữ cái</font></font></i></b><br />
</div> <br />
<div align="center"><b><i><font face="Georgia"><font size="4"><font color="DarkOrange">&lt;By Na Cốc ♥&gt;</font></font></font></i></b><br />
<div align="center"><font size="4"><font color="DarkOrchid"><font color="Yellow">....</font></font></font><br />
<br />
<br />
</div><a href="http://cA5.upanh.com/12.383.16614113.HUK0/Princess_by_Ninoness.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA5.upanh.com/12.383.16614113.HUK0/Princess_by_Ninoness.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
<div align="left"><font face="Arial"><font size="4"><font color="DarkOrchid"><i>Tôi là một phụ nữ 29 tuổi, đã lấy chồng, và bị chồng mình  vứt thẳng vali đồ đạc vào mặt trong một chiều  mưa gió, với  lí do hết sức đơn giản: tôi chán cô rồi</i></font></font></font><font size="4"><br />
</font></div> <br />
<div align="left"><font color="DarkOrchid"><b><font size="3"><i><font face="Arial">Cháu năm nay 15 tuổi, cháu đang học lớp 9, người ta thường gọi cháu là công chúa</font></i></font></b></font><br />
<br />
<a href="http://cA5.upanh.com/12.383.16614373.ECV0/avatar62yj1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA5.upanh.com/12.383.16614373.ECV0/avatar62yj1.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
        <font color="DarkOrange">______________</font><br />
<br />
<br />
<font size="4"><i><font color="Plum">Trời mưa tầm tã. Một quán cà phê ấm cúng. Một mình. Vali ướt sũng. <br />
Chọn đại một chỗ ngồi, gọi một tách cacao nóng, đối với tôi,  đó là điều đầu tiên cần làm để làm ấm lại tâm hồn.<br />
&quot;tôi chán cô rồi&quot; <br />
Một câu<br />
Bốn từ<br />
12 chữ cái<br />
Tôi là một phụ nữ 29 tuổy thành đạt<br />
</font></i></font><div align="left"><font size="4"><i><font color="Plum"> Bị hạ gục bởi 12 chữ cái <br />
</font></i></font></div><font size="4"><i><font color="Plum"> Bị đá văng ra khỏy nhà vì 12 chữ cái<br />
Trước nỗi buồn là nỗi nhục<br />
Tôi nhục<br />
Rất nhục<br />
Nhục xong rồi tôi hẫng<br />
Kết hôn năm 25 tuổi, 4 năm chung sống vợ chồng, tuy chưa phải 40  năm nhưng cũng không phải 4 tháng, càng không phải 4 tuần mà đá  phăng nhau đi vì chán.<br />
Hẫng<br />
Lúc bị đá đi tôi không buồn mở mồm hỏi lí do, mày đuổy, ừ tao đy.<br />
Bố thí cho mày căn nhà, coi như tips cho mày vì đã làm thằng  hầu cho tao 4 năm, cho tao nếm thử cái mùi cuộc sống gia đình.  Tao không ngèo để phải đòy tiền phải trái với mày. Tao không  từ bỏ niềm kiêu hãnh, lòng tự trọng của tao để quị lụy mày.  Tao chỉ ước tao phũ được như mày. Tao chỉ ước tao được làm đàn  ông 1 lần để trải thử cái cảm giác ném vali vào mặt con vợ  đã chung sống 4 năm với mình xem nó phê pha thế nào. Tao chỉ  ước đơn giản thế thôi<br />
Nước mắt giàn giụa<br />
Tôi nức nở<br />
Mặn chát<br />
Đắng ngắt<br />
Ngèn ngẹn<br />
5p.m, mưa vẫn đang xối xả ngoài kia...<br />
</font></i><b><i><font color="Plum"><br />
<br />
</font></i></b></font></div></div></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>Nachen</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49741</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Nụ hôn của gió</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49719&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 12:27:53 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*" Cộc...cộc..." 
Giờ này còn ai gõ cửa thế nhỉ? Hỏi thừa vì ở nhà chỉ có 2 anh em nó. 3h sáng rồi còn gì? Lết quả dép gấu Pooh ra mở cửa. Ông anh nó...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b><font face="&amp;quot">&quot; Cộc...cộc...&quot;<br />
Giờ này còn ai gõ cửa thế nhỉ? Hỏi thừa vì ở nhà chỉ có 2 anh em nó. 3h sáng rồi còn gì? Lết quả dép gấu Pooh ra mở cửa. Ông anh nó thò đầu vào, hỏi:<br />
- Sao giờ này mày còn chưa ngủ?<br />
- Sao giờ này anh còn gõ cửa phòng em? Nó vặn lại.<br />
- Tao đi toilet thấy phòng mày sáng đèn nên vào thăm.<br />
- Lý do mất vệ sinh quá. Thôi anh vào đi.<br />
- Thôi tao không vào đâu. Mai mày không làm được bài lại sang đổ cho tao làm phiền thì khổ, tao chả dại.<br />
- Gớm! Lịch sự quá. Lượn đi cho nước nó trong.<br />
- Ngủ sớm đi nhá! Không mai vừa ngủ vừa làm bài thì khốn. Tao về phòng đây!<br />
- Em biết rồi. Ngủ ngon nhá anh iu!<br />
- Lạy mẹ, thôi ngủ đi<br />
..................<br />
Ông anh nó vừa về phòng thì nó cũng dọn dẹp sách vở. &quot; Hôm nay thế là đủ rồi!&quot; Nó lẩm bẩm. Ném mình lên giường, do đã mệt nên nó dễ dàng chìm vào giấc ngủ.<br />
---------------------------------<br />
Lê cái xác ( gần như là không có hồn) ra trạm xe buýt, nó dựa mình vào cột điện, tranh thủ...ngủ tiếp. Có khi nó sẽ ngủ quên nếu không có tiếng gọi:<br />
- Linh! Có muốn muộn không thế?<br />
Nó giật mình. Trước mặt nó là chiếc xe 39 quen thuộc. Người ( tốt bụng) gọi nó dậy là Hoàng, anh chàng phụ xe ngày nào cũng gặp. Nó vừa ngáp vừa leo lên xe. Mấy người trên xe cười rúc rích, nhưng nó không để ý, một phần vì quen rồi, một phần vì nó vẫn đang lơ mơ. Nó cất tiếng chào:<br />
- Cháu chào chú ( lái xe). Em chào anh &quot;đồng hồ báo thức&quot;.<br />
- Tên mới đặt cho anh ah? Anh xin nhá. Mắt thâm quầng thế kia, chắc lại thức khuya hả?<br />
- Yep! Em đang trong kỳ thi..<br />
- Thảo nào...<br />
- Còn ghế trống không anh? Em vẫn buồn ngủ.<br />
- Xuống dưới cuối xe kia kìa.<br />
Mắt nhắm mắt mở, nó loẹt quẹt bước xuống cuối xe. Thả mình vào một chiếc ghế còn trống, tiếp tục &quot; sự nghiệp&quot;.<br />
.......................<br />
- Qua trường em rồi kìa! Không xuống ah?<br />
Nó choàng tỉnh, bật dậy và hét lên ( to cỡ loa phóng thanh)<br />
- Sao không gọi em? Chán anh thế! Chú ơi cho cháu xuống!<br />
Mọi người trên xe quay lại nhìn nó, nó chỉ biết cười trừ tỏ vẻ hối lỗi. Quay sang gặp nụ cười của Hoàng, tên này sao còn cười được nhỉ? Nhìn ra ngoài nó mới hiểu, còn một đoạn nữa mới đến trường. Nó lừ mắt với Hoàng:<br />
- Sao lừa em?<br />
- Không thế làm sao em dậy? Mà hét to không làm anh thích em hơn đâu nhóc ah!<br />
- Xí, ai thèm...<br />
---------------------------<br />
Đề bài Tâm lý học hầu hết là bài tập tình huống, chỉ có một số ý nhỏ trong giáo trình, thành ra nó phải...bịa.<br />
Một tiếng rưỡi cuối cùng cũng trôi qua. Đám chiến hữu xúm vào hỏi han:<br />
- Làm bài được không? Sao mặt mày như cái bánh bao chiều thế kia?<br />
- Tao bịa sạch. Biết thế hôm qua không cố công &quot; nhồi&quot; cả quyển giáo trình vào đầu nữa, mất công toi, hừ..._Nó càu nhàu.<br />
- Thôi, sầu làm gì, đi làm một chầu giải đen với bọn tao.<br />
- Đúng đấy, tình trạng chung ấy mà. Chuyện thường ngày ở huyện.<br />
- Thôi chúng mày đi đi_ Nó phẩy tay_ Tao mệt. Buồn ngủ quá. Về đây.<br />
&quot; Nhìn mặtc chúng nó rõ chữ &quot; PHỞN&quot; thế kia, tình trạng chung gì?&quot;<br />
Nó không về ngay mà bò vào thư viện, chẳng phải nó chăm chỉ gì đâu, chỉ là nó thấy trong thư viện...dễ ngủ hơn ở nhà thôi. Chui vào một góc khuất sau 5 giá sách to vật vã của khoa Luật, nó thực hiện ý định.<br />
Đang mơ màng thì nó có cảm giác bị nhìn trộm ( giác quan thứ n), mở mắt ra, đúng là có người đang nhìn nó chăm chú thật, đơ mất mấy giây ( vì anh chàng kool quá), lấy lại bình tĩnh, nó hỏi:<br />
- Sao nhìn tôi ghê thế? Quen biết gì không?<br />
- Anh chỉ nghĩ là một người như em vào thư viện có lẽ không phải để ngủ_ Anh chàng nhún vai.<br />
- Thế anh nghĩ để làm gì? Đọc sách ah? Mà sao lại là một người như tôi? Theo tôi nhớ thì tôi không quen anh.<br />
- Ồ, Vũ Tuyết Linh, hot girl khoa Luật ai mà không biết. Ảnh của em hồi thi nữ sinh thanh lịch vẫn còn dán khắp trường kia kìa.<br />
Nó đã thôi cảnh giác, vì thấy anh chàng này khá thú vị, bèn tuôn một tràng:<br />
- Hì...em quên. Thế anh tên là gì? Năm thứ mấy? Học khoa nào?<br />
- Em hỏi nhiều thế? Từ từ thôi chứ. Anh là Trần Hải Phong. Cùng khoa với em và trên em 2 khóa.<br />
- Oh_Nó gật gù_ Em không quen nhiều anh chị khóa 47. Thế nên không biết anh. Anh vào tìm sách ah? Thôi không làm phiền anh nữa. Em đi về đây. Gặp lại anh sau nhá.<br />
- Uhm, bi bi em.<br />
Phong nở một nụ cười nhẹ làm nó nghĩ &quot; Việt Nam có người đẹp trai thế này sao?&quot; ( phản Quốc wa')<br />
....................<br />
Nó lại phải làm một công việc &quot; nặng nhọc&quot; là leo lên xe buýt. Vừa bước lên xe đã nghe thấy tiếng của Hoàng (&quot; lúc nào cũng gặp! duyên thế!&quot;)<br />
- Linh! Mặt toe toét thế kia chắc làm bài tốt lắm hả?<br />
Hoàng nhắc làm cho mặt nó chuyển từ toe toét sang méo xẹo, tay này làm nó nhớ đến cái thực tế đau thương là bài của nó chẳng đâu ra đâu cả. Nó trả lời:<br />
- Tốt gì! Chẳng ra sao cả. Cũng may là trời còn thương vớt cho em một tí may mắn chứ không là em tự tử rồi ( phóng đại quá)<br />
- Phủi phui cái mồm em. Thế may mắn gì xẻ cho anh một tí.<br />
- Xẻ thế nào được. Em vừa quen một anh chàng hay lắm, cùng khoa với em thế mà bây giờ em mới biết.<br />
Nó hào hứng kể mà không để ý thấy Hoàng khẽ nhíu mày<br />
- Thế hắn có đẹp trai hơn anh không?<br />
- Không...( anh chàng khẽ mỉm cười)... đời nào anh đẹp trai bằng anh í ( đang bay lên mây lại phải tụt xuống, tội nghiệp thằng bé ). Nhưng mà...Ối! Chú ơi đến nhà cháu rồi! Đỗ lại lần nữa đi chú!<br />
Mải nói chuyện nên nó quên mất việc xuống xe. Nó vẫy tay chào Hoàng rồi lon ton chạy vào nhà. Hoàng nhìn theo nó, làu bàu : &quot; Đồ ngốc! &quot;</font></b><br />
  <font color="black"><font face="&amp;quot"><br />
 <br />
 </font></font><br />
  <b><font face="&amp;quot">Vừa vào đến cổng đã thấy bóng ông anh nó đang...lau nhà. Lão í không để ý, thế là nó rón rén, rón rén rồi nhảy phốc lên lưng ông anh tội nghiệp.<br />
- Anh Zun!!! Chăm ghê. Lau nhà hộ Zin. Iêu thế!<br />
- Zin! Xuống ngay! Tao không lau cho nữa bây giờ.<br />
Câu này quả là có uy lực, nó xuống ngay mà không dám hó hé gì.<br />
- Mà tao bảo đừng gọi tao là Zun nữa, nghe trẻ con lắm<br />
- Anh vẫn gọi em là Zin đấy thôi. Tên Zun đáng iu chứ. Với lại 2 cái tên Vũ Tuấn Linh và Vũ Tuyết Linh chỉ để cho người lạ gọi thôi. Gọi Zun, Zin để phân biệt Linh anh, Linh em he he_ Nó cự lại.<br />
- Thôi tao chịu thua mày. Có lên phòng để yên cho tao lau không thì bảo?<br />
- Dạ..._Nó ỏn ẻn rồi phóng như bay lên gác.<br />
Mở quyển &quot; Ngục trung nhật ký&quot; à quên &quot; Zin Zin nhật ký&quot;, nó viết:<br />
ngày...tháng...năm...<br />
Làm bài không tốt. Nhưng quen được một tên hay ho. Vừa nãy chưa kịp nói hết với Hoàng. Hắn đẹp trai thật đấy, &quot; nhưng mà còn lâu mới bằng người yêu em&quot;. Nhớ Vũ quá. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ? Có nghĩ đến em không???<br />
Viết đến đây thì:<br />
&quot; I love you, till I die<br />
Deep as sea, wide as sky<br />
The beauty of our love paints rainbows every where we go..&quot;<br />
Chuông điện thoại của nó.<br />
&quot; Lun is calling...&quot; Nó nhấc máy.<br />
- A lo, tao đây. Gì mày?<br />
- Lên Ciao đê. Anh em đang tụ tập, thiếu mỗi mày thôi.<br />
- Tao không lên đâu. Vừa về đến nhà. Mệt!<br />
- Mày không lên mất người yêu đừng trách!<br />
Nói xong con Lùn cắt máy luôn. Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm trong vụ này, nó vớ lấy cái mũ bảo hiểm, chạy ầm ầm ra cửa, chỉ kịp quay lại nói với anh nó mấy câu:<br />
- Anh Zun! Đừng nấu cơm em. Cho em mượn xe nhá.<br />
Không đợi lão già đồng ý, nó nhảy lên con Nouvo đen tuyền, phi như bay lên Ciao.<br />
Rút chìa khóa xe, đám chiến hữu đang vẫy vẫy nó ở một cái bàn ngay cửa sổ. Chậm rãi bước vào, nó hất hàm:<br />
- Vụ gì? Liên quan gì đến người yêu tao?<br />
- Mày nhìn xem_ Con Híp chỉ tay vào một cái bàn phía trong góc.<br />
Nhìn theo tay con Híp, nó thấy một cái dáng quen quen. Là Vũ!!! Nhưng...anh đang ngồi với đứa nào thế kia? Lại còn nắm tay nhau nữa chứ...Anh bảo 3 hôm nữa anh mới về cơ mà?<br />
- Mày thấy chưa? Đấy, gọi mày lên đây xem phim tình cảm đấy. Còn cho mày tự xử. Anh em ngồi đây chờ_ Con Lùn này nói chuyện lúc nào cũng như tát vào mặt con nhà người ta ấy.<br />
Nó tiến về phía Vũ, đám chiến hữu nín thở chờ đợi.<br />
Đứng trước bàn Vũ, anh ngẩng lên, vừa nhìn thấy nó lập tức bị cấm khẩu, chỉ lắp bắp được mấy từ:<br />
- Zin...anh...<br />
- Anh vẫn còn nhận ra em là tốt rồi_ Nó mỉm cười, chỉ tay sang con bé đối diện Vũ, nó hỏi: Cô gái này là ai hả anh?<br />
- Tôi là bạn gái Vũ...Con bé lên tiếng.<br />
- Tôi không hỏi cô_ Nó gằn giọng_ Em hỏi lại, cô gái này là ai?<br />
- Bạn...bạn gái anh...<br />
&quot;BỐP&quot;, 1 cái tát như trời giáng vào mặt Vũ.<br />
- Cảm ơn anh ( quái, cảm ơn gì????)_ quay sang phía con bé kia_ Xin lỗi vì đã tát người yêu cô.<br />
Rồi nó quay lưng đi thẳng, để lại một con bé như sắp khóc với 1 anh chàng mặt hằn rõ dấu bàn tay.<br />
.................<br />
- Pro thật. Tao phục mày.<br />
- Tao muốn về nhà_ Nó nói nhỏ.<br />
- Thôi đi chơi với bọn tao cho khuây khỏa.<br />
- Tao nói tao muốn về nhà_ Nó hét lên. Rồi như thấy mình quá vô lý nên nó hạ giọng_ Xin lỗi chúng mày, nhưng tao muốn ở một mình...<br />
----------------<br />
Thay vì về nhà, nó đến thư viện quốc gia. Nó gặp anh ở chính nơi này. Như người khác chắc sẽ không dám đến cái nơi được coi là &quot; lịch sử&quot; ngay lúc này, nhưng mà nó vẫn đến, tự nhủ đến đây khóc một trận rồi thôi.<br />
Chui vào một góc, nó lại ngủ ( người đâu mà ngủ khỏe thế). Mắt nhắm mà nước mắt cứ không ngừng rơi... Nó giật mình tỉnh giấc khi có người lau nước mắt cho nó. Là Phong! Nó tròn mắt:<br />
- Sao anh lại ở đây?<br />
- Thư viện của em ah? Sao anh không thấy tên em nhỉ?<br />
- Ah...không. Em chỉ thấy hay ho là 1 ngày em gặp anh 2 lần đều ở thư viện mà đều là lúc em đang ngủ thôi.<br />
- Mới từ sáng đến giờ mà mặt em đã &quot; biến dạng&quot; thế này rồi sao?<br />
- Khóc tí cho vui mà anh.<br />
- Thế cứ khóc tiếp đi. Mặt hiện rõ chữ &quot; BUỒN&quot; to tướng kia kìa.<br />
- Nhưng ngại<br />
- Ngại gì? Anh che cho. Không ai thấy đâu.<br />
- Ngại anh.<br />
- Xì, anh chả thèm nhìn...<br />
Thế là nó lại khóc ngon lành, nước mắt cứ tuôn ra như mưa, nó muốn ngừng mà không ngừng được.<br />
- Xong chưa em?_ Phong hỏi sau hơn 30 phút lỗ tai bị tra tấn bởi tiếng khóc của nó.<br />
- Em xong rồi.<br />
- Giờ có nguyện vọng gì không? Anh thực hiện cho.<br />
- Anh nói cứ như em đang hấp hối không bằng ấy. Nếu không phiền, đi chợ đêm với em nhá.<br />
- Không ăn tối ah?<br />
- Em không muốn ăn, chính xác là chưa muốn ăn. Anh đói à?<br />
- Không.<br />
- Thế mình đi chứ?<br />
- Ok<br />
........................<br />
- Cái chuông gió đẹp quá! Chị ơi em lấy cái này.<br />
- Để anh tặng em!<br />
- Không được. Em mua để anh mang về mà.<br />
- Anh mang về làm gì?<br />
- Treo lên cửa sổ, khi nào có con thì cho nó chơi he he<br />
- Uhm, thay mặt con anh, thằng bố nó cảm ơn em.<br />
- Anh này...người ta đang buồn mà cứ pha trò mãi.<br />
- Thế cuối cùng cũng chịu nhận là đang buồn ah?<br />
- Em có chối đâu.<br />
Thế đấy, mới quen một ngày mà nó có cảm giác như là thân nhau í. Lạ thật! Còn Vũ, yêu nhau lâu như thế mà chia tay đơn giản vậy thôi sao? Bất giác nó lại khóc.<br />
&quot; Bạn gái anh!&quot; Anh nói thản nhiên vậy ư?<br />
- Linh!<br />
Vậy Vũ ơi! Đối với anh thì em là cái mắm gì?<br />
- Linh!<br />
Nó giật mình, lau vội nước mắt. &quot; Dạ!&quot;<br />
- Anh gọi em mấy lần rồi đấy. Em lại làm sao thế?<br />
- Ơ..không ạ. Tự nhiên em muốn khóc thôi.<br />
- Từ sau khóc thì quay đi nhá! Anh ghét nhìn con gái khóc lắm.<br />
- Đưa em mượn điện thoại.<br />
- Làm gì?<br />
- Nhanh đi anh! Em không cướp luôn đâu mà lo.<br />
Phong rút trong túi quả N73 đưa cho nó.<br />
- Wa! Anh em mình duyên ghê! Điện thoại đôi này! &amp;#$@#%^&amp;()_Xong! Trả anh!<br />
- Em làm cái gì thế?<br />
- Lưu số! Khi nào muốn khóc thì em gọi anh ra đứng khóc trước mặt anh cho biết mặt.<br />
- Ấy, nỡ lòng nào làm thế...<br />
- Em ác từ bé rồi he he...<br />
&quot; I love you, till I die<br />
Deep as sea, wide as sky...&quot;<br />
&quot; Zun Zun is calling...&quot;<br />
- Alo! anh ah! em đây!<br />
- Đây là đâu? Biết mấy giờ rồi không?<br />
- Em bít rùi! Về ngay đây ạ!<br />
- Nhanh lên! Cúp đây! Tốn tiền với mày quá.<br />
Ơ cái ông này, nói cúp là cúp luôn, đúng là dân tộc kẹt mà...<br />
- Bạn trai ah?<br />
- Không ah! Sếp gọi về! Thôi anh em mình vi vu sau nhá! Em về đây! Anh cũng đi ăn đi, cả ngày đi cùng em mà không đói ah?<br />
- Rồi! Thôi lượn đi, dài dòng quá.<br />
- Yep! Bi bi anh, thanks anh!<br />
---------------------------<br />
Quăng quả tông trắng mới mua sang một bên, nó bước vào nhà.<br />
- Đói chưa? Tao nấu cơm rồi đấy, vào mà ăn đi.<br />
- Úi trời! Cứ như ma! Làm em giật mình.<br />
- Ma cái đầu mày ấy, vào ăn đi.<br />
- Sao hôm nay tử tế thế? Không mắng à? Mà sao biết em chưa ăn?<br />
- Tao biết mày quá mà. Gặp chuyện như thế... ( có tên lỡ mồm)<br />
- Anh biết rồi ah? Tài thật...đứa nào bép xép thế anh?<br />
- Bép xép cái gì, hôm nay tình cờ gặp Giang...<br />
- Tình cờ??? Thôi đi bố ạ, anh với con Lùn hí húi với nhau em lại chả biết thừa ấy à. Ông anh với con bạn thân cứ giấu giấu diếm diếm, đau đớn thay!<br />
- Lắm mồm quá! Có ăn không?<br />
- Khiếp sao kinh thế? Bị nói trúng tim đen chứ gì? Em không muốn ăn!<br />
-&quot; ọc...ọc...&quot;&quot;<br />
- Cái bụng mày nó thật thà hơn mày đấy. Vào ăn đi không là tao vạch mồm mày ra tống vào bây giờ.<br />
- Yep! Tuân lệnh sếp! Ăn đây ạ!<br />
20' sau.<br />
- Khiếp! Thế mà bảo không muốn ăn!<br />
- Em không muốn ăn không có nghĩa là em không đói. Nhưng mà anh này...<br />
- Gì??<br />
- Thương con em đang đau khổ, anh...dọn hộ em nhá.<br />
- Rồi...<br />
Nó nhảy lên ôm cổ ông anh, hôn vào má một phát<br />
- Chụt! &quot; Xương&quot; thế!<br />
- Tao nổi hết cả da gà lên rồi đây này! Biến cho tao dọn.<br />
- Biến ngay đây ạ!<br />
--------------------------<br />
Đóng cửa phòng! Khi một mình đối diện với 4 bức tường, nó lại thấy cô đơn. Trước mặt mọi người, nó muốn là người mạnh mẽ, vậy mà không hiểu sao nó lại có thể khóc ngon lành những 2 lần trước mặt Phong. Lôi quyển nhật ký ra, viết tiếp những dòng đang dang dở...<br />
23h30'<br />
Chỉ trong vòng một ngày mà tâm trạng của em thay đổi nhiều quá, vui có, buồn có , đau khổ có... Vì ai? Chỉ một lý do duy nhất: Anh!!! Chẳng phải em đã nói: &quot; Nếu một ngày anh không còn yeu em, thì hãy nói với em. Chắc chắn em sẽ để anh ra đi...&quot; sao? Và cũng chẳng phải anh đã nói: &quot; Em làm gì còn sống được đến lúc ấy!&quot; sao? Vậy mà giờ đây...<br />
Tát anh mà sao tim em lại đau thế này? Phải chăng vì tình yêu em dành cho anh là quá lớn? Phải chăng vị trí của anh trong trái tim em là không ai thay thế nôi? Chắc là vậy rồi...Từ mai em phải tập sống một cuộc sống không có anh thôi...<br />
Mày làm được..cố lên Zin Zin...<br />
-------------------------<br />
Nó leo lên xe buýt. Hôm nay nó không ngủ gật ở trạm chờ như mọi hôm.<br />
- Sao hôm nay không ngủ quên nữa à? Hoàng trêu nó<br />
- Dự báo thời tiết nói hôm nay có bão anh ạ.<br />
Hoàng bây giờ mới nhìn kỹ nó, 2 mắt sưng húp, thâm quầng, trông thật thảm hại.<br />
- Sao mới có 1 hôm mà trông em đã xơ xác thế kia?<br />
- Hôm qua đi chơi với người yêu bị hắn cho uống thuốc độc_ Nó mím môi<br />
- Người yêu? Tên nào xấu số vậy em? Hoàng cau mày nhìn nó.<br />
- Một thằng ngu anh ah! Nó nói giọng chua xót.<br />
Rồi nó bước xuống cuối xe, ngồi vào một chiếc ghế còn trống. Nhắm mắt. Nó không ngủ, chỉ là không muốn tiếp chuyện với Hoàng, nhất là lại về đề tài &quot; người yêu&quot;...<br />
-------------------------<br />
 <br />
 </font></b><br />
  <b><font face="&amp;quot">&quot; Tù chung thân là hình phạt tù không thời hạn được áp dụng đối với người phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, nhưng chưa đến mức bị xử phạt tử hình...&quot;<br />
Giọng của ông thầy giáo dạy Luật hình sự cứ đều đều làm nó suýt ngủ gật mấy lần.<br />
- Tuần sau thi...<br />
- Thưa thầy...<br />
- Và không được sử dụng tài liệu...<br />
- Ối! Thầy ơi! Văn bản pháp luật cũng không ạ?<br />
- Không! Tuyệt đối không. Lại định viết chi chít vào quyển VBPL chứ gì? Tôi lại chẳng đi guốc trong bụng các cô các cậu ấy à?<br />
- Ơ sao thầy lại đi guốc ạ?_ Nó thắc mắc.<br />
Cả lớp cười phá lên. Ông thầy tức xịt khói bước ra khỏi lớp. Cứ đà này chắc điểm 10 tư cách đối với nó là điều không thể.<br />
Phi như bay ra bến xe buýt với quyết tâm về nhà giành bằng được thẻ Võ Lâm 2 với lão già Zun, đang vắt chân lên cổ chạy với tinh thần quyết tử thì bé N73 trong túi quần nó rung lên bần bật.<br />
1 new message. From: Wind.<br />
&quot; Đang ở trước cửa thư viện. Định rủ em đi chơi. Rỗi không?&quot;<br />
Nó bật cười. Mới gặp có 2 lần mà lão Phong nhắn tin rủ đi chơi cứ y như bạn lâu năm ấy. Nhắc đến Phong, sau lần khóc trước mặt Phong cách đây 2 tuần, nó không gặp anh chàng. Nó tặc lưỡi. Đi thì đi! Nó chẳng sợ bố con thằng nào. Chỉ mất mấy giây để soạn cái tin reply. Nó nhấn send: &quot; Ok! Chờ em tí!&quot;<br />
Khi nó đến thì Phong đang đứng &quot; dựa cột&quot; ( tức là dựa vào cái cột í) trước thư viện. Bọn con gái cứ túm tụm ở đấy không nỡ vào. Một lũ hám zai! Mà thôi, đặc điểm chung của girl là mê zai đẹp. Không chấp!<br />
- Đến rồi hả? Lâu thế?<br />
Biết ngay mà, thể nào cái lũ kia cũng bắn cho nó vài ánh mắt hình đạn đại bác. Chị đây cóc sợ nhé!<br />
- Yep! Mình đi đâu anh?<br />
- Uhm..anh chưa nghĩ ra_ Phong gãi đầu.<br />
- Sak! Thế mà chưa gì đã rủ em đi.<br />
- Ờ thì...tự nhiên muốn đi chơi với em! ( thẳng thắn nhể?)<br />
- Thế em về chỗ cũ chờ anh nghĩ xong thì gọi nhá.<br />
Đang cố nhịn cười thì điện thoại nó lại rung.<br />
1 new message. From: Hip.<br />
&quot; 999 đê. Bọn tao đang ở đấy!&quot;<br />
Trời đúng là chiều lòng người. Đang bí địa điểm_ Nó hí hửng. Yêu cái bọn này thế không biết. Khều khều tay Phong, nó nói:<br />
- Có chỗ rồi. 999 thẳng tiến. Bọn bạn em đang ở đấy.<br />
- Yes, madam. ( &quot; Grừ! Sao lại có bọn bạn em ở đây??? )<br />
Chỉ trong vòng 10' nó và Phong đã đến nơi. Bọn bạn nó đang túm tụm ở quầy bar, ngoắc ngoắc nó.<br />
- Zin! Ở đây_ Con Lùn gào lên.<br />
- Ê chúng mày ơi nó đến cùng ai ấy đẹp trai lắm nhá_Lại đến con Cút lắm chuyện nữa.<br />
Nó kéo Phong ngồi xuống.<br />
- Giới thiệu với bọn mày. Phong! Bạn tao. Gọi là anh.<br />
- Hí hí! Mày đưa đến giới thiệu cho tao ah?<br />
- Im! Con Híp này. Mày đừng có mà xí xớn, anh sợ đấy!_ Nó nạt con Híp rồi quay sang Phong: anh Phong nhỉ?<br />
- Anh thấy em đáng sợ hơn_ Phong cười hề hề.<br />
- Đấy con Zin mày thấy chưa?<br />
- Thôi gọi đồ uống đi! Lằng nhằng quá! Cãi nhau không mỏi mồm à? Chị Nguyên ơi!_ Con Lùn này đang lấy lòng &quot; em chồng &quot; đây mà, cứu nhau mới kinh chứ.<br />
- Đây! Mấy cô gọi gì thì gọi đi. Mà hôm nay Linh đưa bạn đến ah? Cái cậu đẹp trai này phải tên Vũ không?<br />
Nó tối sầm mặt. Cái lũ kia biết ý nên bấm bấm bà Nguyên &quot; Đẹp trai thì đúng nhưng tên Phong chị ạ!&quot;<br />
- Em gọi nhé_ Con Lùn mở màn_ Cho em Tequila Sunrise. Híp! Đừng ngắm anh Phong nữa. Gọi đi!<br />
- Cho em Cocktail Maitai. Đến lượt mày đấy Sứt.<br />
- Cho em Strawberry Margarita.<br />
- Em Cosmo Politan.<br />
- Em Fruit Punch. Ơ chết! Anh Phong gọi đi ạ.<br />
- Chị cho em Time Bistro White Snow. Linh uống gì?<br />
- Chị Nguyên cho em một Pina Colada nhá.<br />
- Cái gì??? _ 5 cái mồm há hốc, 10 con mắt trợn tròn nhìn nó( đương nhiên không có phần của Phong)<br />
- Anh thấy có gì không ổn đâu?_ Phong thắc mắc.<br />
- Anh không biết đấy thôi, con này bình thường trung thành với Blue Hawaii.<br />
Nó phân bua:<br />
- Thắc mắc gì? Tại tự nhiên tao thích màu cam sậm của Pina Colada hơn là màu xanh mát của Blue Hawaii thôi.<br />
Chị Nguyên bây giờ mới lên tiếng:<br />
- Mệt với mấy cô quá. Lần nào cũng thế. Mỗi đứa một loại. Chẳng thương tôi gì cả.<br />
- Chúng em vô đối mà! _ Cả lũ đồng thanh.<br />
Phong phì cười. 6 con nhóc này nhắng quá.<br />
- Các em thân nhau từ bao giờ???<br />
- Mẫu giáo ạ_ Con Cút lanh chanh.<br />
- Thế nào í nhỉ_ Con Sứt mơ màng_ Hình như một mình con Zin đánh nhau với lũ con trai lớp Lá, thế là 5 đứa còn lại xông vào giúp =&gt; thân nhau.<br />
- Zin là ai???_ Phong hỏi. Những mẩu ghép ký ức đang bay xoèn xoẹt qua đầu cậu.<br />
Cả 5 đứa chỉ tay vào nó : Con Linh ấy anh!<br />
Phong không tưởng tượng nổi cô bé duyên dáng đạt giải nhất cuộc thi nữ sinh thanh lịch mà đánh nhau thì thế nào. Thú vị thật!<br />
- Chúng mày thôi xỉa tao đê. Chĩa sang con Lùn ấy. Nó có bí mật to lắm.<br />
- Lùn!!!!<br />
- Cái gì??? Bí mật gì chứ_ Con Lùn giãy nảy.<br />
- Không phải chối_ nó tấn công_ đứa nào muốn làm chị dâu tao mà cứ giấu anh em mãi í nhỉ???<br />
- Hô hô, mày bị túm rồi Lùn ơi! Khai mau. Mày với ông Zun là thế nào hả?<br />
- Uh thì..._ bắt đầu lúng búng rồi đây_ Mấy lần đến nhà con Zin bị nó cho leo cây để đi với...( nhìn nó)<br />
Nó ra hiệu để con Lùn cứ tiếp tục.<br />
- Bị con Zin cho leo cây để đi với thằng bựa Vũ, thế nên anh em nói chuyện rồi thế là..thế thôi. Chẳng có gì nữa cả.<br />
&quot; Show me you love me.<br />
Why did you leave me, all alone...&quot;<br />
- Điện thoại đứa nào đấy? Chuông lạ thế.<br />
Cả lũ xúm lại tìm. Nó cũng tìm. Phong lên tiếng:<br />
- Hình như là của Linh.<br />
Nó reo lên:<br />
- Ah! Tao mới đổi. Quên mất.<br />
- Con rồ!_ Nó muốn lủng màng nhĩ với 5 cái hộp cộng hưởng vừa hét vào tai nó.<br />
 <br />
 </font></b></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>duongcamnho</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49719</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[" phóng hỏa là có tội " part 1]]></title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49623&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Thu, 26 Aug 2010 04:49:31 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[" phóng hỏa là có tội " tôi là kẻ sát nhân 
 
 <by Na Cốc> 
 
 ... 
 
  
Tôi là một tên sát nhân 
tôi tên Mai, 17 tuổi, tôi là một...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><font face="Arial Black"><font size="4"><font color="Red">&quot; phóng hỏa là có tội &quot;</font></font></font><font face="Arial Black"><font size="4"><font color="Red"> tôi là kẻ sát nhân</font></font></font><br />
</div> <div align="center"><font face="Courier New"><font size="5"><font color="DarkOrange">&lt;by Na Cốc&gt;</font></font></font><br />
</div> <div align="center"><font face="Courier New"><font size="4">...</font></font><br />
</div> <font color="DarkOrchid"><i><font face="Courier New"><font face="Comic Sans MS"><font size="5"><br />
Tôi là một tên sát nhân<br />
tôi tên Mai, 17 tuổi, tôi là một học sinh cấp 3 và tôi thích lửa<br />
 Đó sẽ đơn thuần chỉ là 1 sở thích nếu như cái ngày chính tay  tôi phóng hỏa và giết chết cha mẹ của  mình không xảy ra.<br />
 Từ đó tôi tìm đến lửa nhiều hơn, tìm đến để  khóc trong vô  thức, để không còn bị ám ảnh bởi hình bóng cha mẹ mình từng  đêm<br />
 Tôi chỉ muốn đốt cháy tất cả để khỏa lấp , để lấn lướt cái  lạnh khiến tôi bủn rủn,tôi muốn được sưởi ấm và tôi đốt....<br />
Để lửa vùi dập bóng ma của cha mẹ tôi, để tôi không còn phải đơn độc một mình trong bóng tối đáng sợ<br />
 ...Nhếch mép điên dại<br />
 Tôi cười mình đau xót<br />
 Tôi đốt nhà và tôi là kẻ sát nhân...<br />
 Que diêm cháy, tôi cười không tkỏa mãn, tôi cần một ngọn lửa lớn, lớn, và lớn hơn nữa<br />
 Tôi quay cuồng với điệu múa của lửa<br />
 Tôi sợ hãi đến phát điên và thích thú đến tột cùng khi nghe tiếg thét đau đớn của những người bị tôi giết<br />
<a href="http://c.upanh.com/upload/12/315/0.452069001282823799.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://c.upanh.com/upload/12/315/0.452069001282823799.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
 Những lúc ấy, hai con mắt tôi nhòe đi,mờ đục đầy khói bụi, đôi  môi tôi khô khốc, hai khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười cố  hữu, tôi chỉ biết lầm bầm <br />
 &quot;phóng hỏa là có tội&quot;</font></font><font face="Comic Sans MS"><br />
<br />
..........<br />
</font> <a href="http://cA5.upanh.com/12.315.16545733.UKU0/images.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA5.upanh.com/12.315.16545733.UKU0/images.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
</font></i></font>  <br />
<font size="4"><font color="DarkRed">p/s: nếu bạn nào muốn post lên forum khác thì bảo mình một câu nhé :D<br />
Đây là tác phẩm đầu tay của mình :D các bạn cho ý kiến đi :x mình sẽ post tiếp</font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>Nachen</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49623</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Black Apple</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49588&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 25 Aug 2010 13:19:44 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[*tên fic : Black Apple [chưa hài lòg về káitên cho l' =]]z]**t.g :Supper Susu ="] [ye , me =">]**tỳk trạg :đag rặn :))* 
    *Tỳk hỳk là mấy bữa nay...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center"><font face="Comic Sans MS"><font size="4"><font color="Red"><b>tên fic : Black Apple [chưa hài lòg về káitên cho l' =]]z]</b></font></font></font><font color="Red"><br />
</font><font face="Comic Sans MS"><font size="4"><font color="Red"><b>t.g :Supper Susu =&quot;] [ye , me =&quot;&gt;]</b></font></font></font><font color="Red"><br />
</font><font face="Comic Sans MS"><font size="4"><font color="Red"><b>tỳk trạg :đag rặn :))</b></font></font></font><font color="Red"><br />
</font></div>    <b>Tỳk hỳk là mấy bữa nay đọc truyện thuộc thể lọai bạo lực của t.g huongbaby thấy hay qá nên cg~ làm 1 bộ chơi .Có zì k hay mog mọi ng` bỏ qa =]]z<br />
Nhân zật trước náh<br />
Kim Hy Dung – gia đình khá nghèo nên lúc lên 5 thì bị đem cho làm con nuôi 1 doanh nhân có máu mặt [mặt ai mà hok có máu ta :-s] .Zì lúc nhỏ hay bị ăn híp nên ba má cho đi học zõ nên nàg Dug nhà ta giỏi zõ l’ nhá [đáh đc nhiu thèn cg~ hk bíc nữa =]]z ] .Học cực giỏi .Trùm trg` Sroi [1 kái trg`có tiếg zề học giỏi hiện đại hs ngoan ngõan nhưg sự thậc thì………..:| lạy trời ] Đại ca hội Black Apple [táo đen co k nhờ :-s] .Ngọai hình : rất khỏe , ng` thanh tướng cao, mặt xinh .Tính cách : bíc ng` bíc ta ……………..bla bla bla tự tỳm hỉu :))<br />
<a href="http://cA7.upanh.com/12.248.16478943.KUX0/colaa45_cola71a.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA7.upanh.com/12.248.16478943.KUX0/colaa45_cola71a.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
[ hình ảnh chỉ mag týk chất minh họa :))]<br />
Dương Ngọc Nga – bạn thân của Dug .Tiểu thư chính gốc .Ngọai hỳk : nhỳn cg~ dễ thưn :x .Týk tỳk : khác w bạn mình Nga khá là hiền và dịu dàng k bíc qánh lộn , dễ tổn thương .Nhưg đừg zì thế khi dễ cô chỉ cần thèn ôn con nào dám đụg zào 1 sợi tóc của cô thôi là …………….pặc pặc =]]z<br />
<a href="http://cA4.upanh.com/12.249.16479164.KUX0/200647203042716_osL4v8ve42193.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA4.upanh.com/12.249.16479164.KUX0/200647203042716_osL4v8ve42193.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
Thiên Chí Nam – cg~ thuộc hàng con cha cháu ông vì vậy hay bị ám sát nên cũg đc học zõ .Học trg` Raiy .Lúc ở trg` là 1 học sinh gương mẫu ngoan hiền .Nhưg bên ngòai thì :| hổg dám đâu =]]z .Đại ca hội Whisky [chắc thèn này khoái ún rượu Whisky hay là mê Conan ta =]]z ] .Ngọai hỳk : đẹp trai là kái chắc =)) .Týk tỳk : có trời mới bíc :|<br />
<a href="http://cA5.upanh.com/12.249.16479333.DHU0/MinitokyoMaleScansKinironoCorda_5.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://cA5.upanh.com/12.249.16479333.DHU0/MinitokyoMaleScansKinironoCorda_5.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a></b>                          <br />
<br />
<font size="5"><font color="SeaGreen"><b><font face="Comic Sans MS"> <br />
</font></b></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>SiunhưnSusu</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49588</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Đồ củ tỏi, anh....thix em</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49449&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 24 Aug 2010 15:58:46 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[:orion55: hay lém đó pan oi 
Chap 1: 
"Củ Tỏi”,nghe điện thoại kaka, điện thoại kìa “Củ Tỏi". 
Điện thoại reo lên làm nó giật mình, nó đang ngủ chỉ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="4"><font color="DarkSlateGray">:orion55:</font></font><font size="4"><font color="DarkSlateGray"> hay lém đó pan oi<br />
</font></font><font size="4"><font color="DarkSlateGray">Chap 1:<br />
&quot;Củ Tỏi”,nghe điện thoại kaka, điện thoại kìa “Củ Tỏi&quot;.<br />
Điện thoại reo lên làm nó giật mình, nó đang ngủ chỉ vì cái điện thoại  chết tiệt mà nó cho là phá hoại giấc ngủ của nó, nó mắt mở mắt nhấm cầm  điện thoại lên và với cái giọng còn say ngủ<br />
-A lô, ai vậy? (còn đang mơ màng kaka)<a href="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_04.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_04.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
-Bà biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả? bà rủ tui đi ăn sáng mà giờ này bà còn ngủ nữa hả? <br />
Nó giật mình, mắt mở to hết cở nhìn vào cái đồng hồ. Aaaaa….nó la hết  volume khi thấy kim đồng hồ chỉ 9h15’, lúc này nó mới biết là mình có  hẹn. Bên kia điện thoại vẫn còn giọng nói đầy giận dữ và phát hỏa.<br />
-Ê, bà đâu rồi<br />
Nó nhỏ nhẹ:<br />
-Hihi, sry nhoa!! Ông ráng đợi tui thim 15’ nữa thôi..ii…nhoa.<br />
Nói xong nó cúp máy cái rụp không để người bên kia điện thoại trả lời  lại và phát hỏa với nó, xong nó chạy như bay vào nhà tắm để sử soạn<a href="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_11.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_11.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> . Vừa đánh răng nó vừa tưởng tượng đến cái mặt giận dữ và đang xì khói lỗ mũi của “đầu heo” nó hem nhịn được cười kaka.<br />
Í quên giới thiệu nữa, tớ tên là Lâm Á Hiên<a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/8.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/8.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> , là 1 cô gái rất ư là bình thường, hem xinh, hem thông minh nhưng bù lại tớ rất dễ thương (hihi tự tin tí <a href="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/yahoo/9.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/yahoo/9.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a>  ) yêu đời nè, tính tớ rất ư là vui vẻ nhá cho nên tớ rất ít khi buồn  hihi. Cái thằng mới gọi điện thoại cho tớ là bạn thân của tớ đếy, nói  sao nhỉ nó là 1 hot boy của trường tớ và làm “ngừ mũ” cho 1 tạp chí và  tớ là style của riêng nó kaka, nó tên là Trương Ấn Quân, nhưng tớ lại  hâm mộ Kent 1 hot boy khác, rất ư là kute ^^, đối với tớ nó là “đầu heo”  kaka vì tớ chuyên gia là trễ hẹn với nó nên những lúc nó giận cái mặt  xị ra, tròn vo y như chú heo nên tớ gọi là “đầu heo” hihi.<a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> <a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
<br />
Sao 30’ sửa soạn, cũng như mọi ngày với bộ đồ đơn giãn quần sooc và áo thun đầu thì buộc cao 1 cục y như “củ tỏi” <a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/71.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/71.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a>  kaka nó chạy như bay ra đón xe bus đến chỗ hẹn với “đầu heo”, đến nơi  mắt nó nhìn lia lịa xung quanh, bỗng nhiên 1 tiếng nói vang lên làm nó  giật mình quay đầu lại.<br />
<br />
-Bà đến sớm hén, Củ Tỏi !! 1 giọng nói làm nó giật bắn người. <br />
-Hihi, Good morning!! Miệng nó cười tươi, nói chuyện 1 cách nhỏ nhẹ, <a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/h4_laluot/hihihehe_laluot_11.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/h4_laluot/hihihehe_laluot_11.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> nó từ từ xoay đầu về phía sao Quân nó thầm tưởng tượng ra khuôn mặt của Quân đang dần dần xì khói và phát hỏa với nó.<br />
-Hihi. Nó vẫn nở 1 nụ cười như đang hạ nhiệt.[/font]<br />
-Còn cười nữa hả? Bà biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả? bà hẹn tui 8h  mà 9h15’ bà chưa ngủ dậy, bây giờ gần 10h30 rồi còn good morning nữa  hả? Quân nói 1 tăng như bắn pháo bông vào mặt nó không ngừng nghỉ, vừa  nói vừa giựt tóc nó, nó ngước mặt lên.<br />
-Hihi, sry mòa tại tui quên chỉnh đồng hồ báo thức thôi mà, tui hứa lần sao tui hem đến trễ nữa ok ^^!<br />
-Thôi ngưng ngay cái liên khúc “Hứa” của bà đi, tôi tin mới lạ đó hứa  gần 101 lần rồi, bây giờ dắt tôi đi ăn mau bụng tôi biểu tình quá trời  rồi đêy nè hix.- Quân than ^^!<br />
-Chuyện nhỏ kaka<br />
<br />
Thế là nó khoác tay lên vai Quân và lên đường, bỗng nhiên nó giật lại như nhớ ra điều gì, nó quay sang Quân và nói:<br />
-Ê, ông gọi đt rủ Kent đi ă chung cho vui đi, mắt nó chớp chớp ^^<a href="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_03.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_03.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a><br />
Quân nhìn nó đắm đuối cười 1 cái nham hiểm, 1 nụ cười làm điên đảo biết  bao nhiêu nhỏ mà đối với nó nhìn là muốn đá 1 phát chết queo kaka.<br />
-Keke, tiếc là hum nay anh “hot boy Kent” nhà ta rất bận nên hôk đi được rồi<a href="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_02.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_02.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> , tội nghiệp củ tỏi quá, ăn cơm với “hot boy Quân” đỡ đi nha haha <a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/21.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/21.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a>- Quan cuoi dat chi<br />
Nó tức muốn xì khói vì câu nói đùa của Quân và 1 chút thất vọng, vì nó thix Kent đã gần 1 năm rồi và chỉ có Quân biết chuyện đó.<br />
Chap 2:<br />
Reng..reng…rreeng…Tan học, nó lẩn thẩn đi về nhưng đầu vẫn ngó ra sao chờ Kent ra để có gian về tòa soạn chung bỗng:<br />
-Làm gì mà bà đứng đó như trời chồng vậy? lên xe lẹ đi trễ bây giờ- Quân<br />
<br />
-Nó hậm hực vì con kì đà ( là Quân ^^!) bước lên xe Quân mà bao nhiêu  ánh mắt hình viên đạn đổ về nó, đơn giản vì Quân là hot boy nổi tiếng  của trường.<br />
<br />
Trên xe nó hỏi:<br />
-Sao hôm nay tốt cho tui quá gian vậy? nhìn mặt ông gian gê, hay bị nhỏ nào cho leo cây kaka – nó chọc <br />
<br />
-Haha tại tui biết bà đợi thằng Kent nên tui phá đám mà haha<br />
<br />
Nó tức đến mức hôk biết nói gì chỉ biết nhéo vào hông của Quân 2 cái đau điếng làm Quân la lên<br />
<br />
-Aaaaa…đau đau..sao bà ác thế hả hix..hix..?<br />
<br />
-Kaka – nó đắc chí vì trả thù đc.<br />
Thời gian làm việc bắt đầu nó đứng 1 góc nói chuyện với chị Châu, còn  Quân và Kent thì đang make up. Mắt nó lúc nào cũng hướng về Kent, khuôn  mặt Kent rất kool chụp hình rất ít khi thấy Kent cười và đó là lý do  Kent đã hút hồn nó, nhưng nó đâu biết kế bên có 1 ngọn lửa ghen tị đang  cháy đi đôi với 1 cặp mắt viên đạn nhìn về Kent (kaka biết ai chưa? )<br />
<br />
-Hai con mắt bà muốn rớt ra ngoài rồi, còn miệng bà thì gần chảy nước dãi rồi – Quân nói<br />
<br />
Nó giật mình, nhìn sang Quân nói:<br />
-Sao còn đứng đây, không lo chụp hình đi<br />
-Người ta xong lâu rồi mà bà còn ngồi đây mơ màng, tỉnh dậy đi đồ “vịt cổ lùn” haha –Quân cười chọc tức nó[/font]<br />
-Cái gì? Ai là vịt cổ lùn hả, ông muốn chết hả? – Nó nói<br />
-Là bà chứ ai, thấy Kent là mắt cứ to ra, miệng thì há hốc, mặt thì đơ ra nhìn ngu ngu y chang “vịt cổ lùn” haha-Quân tiếp<br />
<br />
Hôk để cho Quân cười đắc chí lâu, nó nhào đến đánh Quan mấy cái, 2 đứa giỡn um sùm bỗng<br />
-2 người về chưa? Hay về chung nghen – Kent từ đằng sao nói<br />
<br />
Như phản xạ tự nhiên, nó buông tay Quân ra đứng đàng hoàng sửa lại tóc  tai, có chút e thẹn bỗng nó ngẩng mặt lên nhìn Kent làm cả 2 hot boy hết  hồn vì biểu lộ kì lạ kaka<br />
-Hôm nay Quân có hẹn với ghệ ổng rồi nên chắc chỉ mình với Kent về thôi – nó nói nhỏ nhẹ và dịu dàng <br />
<br />
Quân đơ người si nghĩ:<br />
-Mình có hẹn sao mình hôk biết ta, mừh ghệ mình là em nào nhỉ? (nhiều quá nhớ hôk hết <a href="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://hihihehe.com/f/images/smilies/yahoo/24.gif" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a> )<br />
<br />
Chưa si nghĩ xong thì nó đã đẩy Quân ra cửa và nói lớn đủ để Kent nghe thấy:<br />
-Đi chơi vui vẻ nha !!! <br />
<br />
Bước ra cửa mà mặt Quân hậm hựt, bực bội( lúc này là y chang “đầu heo”  rồi kaka), nó thầm nghĩ không hỉu sao cứ thấy thằng Kent là nó bực bội,  Quân nhớ đến ánh mắt và cách nói chuyện dịu dàng của nó tự nhiên Quân  đứng giậm chân đạp vào tường, làm mọi người trong tòa soạn ai cũng nhìn  và tò mò (vì nó chưa bao giờ làm thế với hot boy Quân mà kaka). 		<br />
</font></font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>secret_love_333</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49449</guid>
		</item>
		<item>
			<title><![CDATA[I'm online]]></title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49418&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 24 Aug 2010 12:54:57 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://select.hoahoctro.vn/images/stories/s9%201.jpg 12 giờ đêm. 
Màn hình vẫn sáng. Những icon bên cạnh nik chat vẫn mỉm cười. Nhưng những...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><a href="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/s9%201.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)" ><img src="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/s9%201.jpg" border="0" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" /></a>12 giờ đêm.<br />
Màn hình vẫn sáng. Những icon bên cạnh nik chat vẫn mỉm cười. Nhưng những dòng chữ kêu réo mà không có ai trả lời.<br />
Chiếc  đèn bàn màu đỏ ấm toả sáng lên mặt bàn, nơi một cậu nhóc đang ngủ gục.  Hơi thở đều, mắt nhắm nghiền, tay đặt khẽ lên chuột như thể đang cầm  tay... người yêu. Cậu đang ngủ - và cũng đang “online”<br />
BUZZ!!!<br />
Màn  hình rung lên dữ dội. Có lẽ là linh cảm đã làm cậu nhóc choàng tỉnh.  Một gương mặt khoảng 16 tuổi, đeo chiếc kính cận viền đậm màu đen, đầu  tóc bù xù. Tay nhắp chuột lia lịa, nhận ra file truyện mình load từ nãy  giờ đã xong từ khi nào rồi. <br />
- Sao tao goi khong tra loi? <br />
- Tao dang ngu. <br />
- Ngu gi ma lam the. <br />
- Buon ngu lam roi. Di ngu di. <br />
- Khong co hung. Tao goi nay gio may khong nghe a? <br />
- Tao khong deo phone. <br />
- Deo vao di, chat the nay moi tay qua. <br />
Cậu  bé lục cục đeo headphone vào, mắt nhắm mắt mở bật voicechat. Thằng bạn ở  đầu kia của thế giới rú rít ầm ĩ về việc nó vừa kiếm được file nhạc  Endlessly cực hay của anime Tsubasha. Để chia sẻ “may mắn cực kì may mắn  đó”, thằng bạn send cho nó file nhạc đã nén. Nó vừa save file, vừa nhìn  cái gạch xanh xanh bắt đầu chạy. Còn 1% nữa là xong.<br />
<br />
   <br />
RẦM!<br />
Màn hình… Không, không phải, mà là máy tính rung lên. Không phải vì ai buzz nữa. Vì cái bàn để máy vi tính đang rung lắc dữ dội.<br />
Và mặt đất cũng đang rung lên!<br />
Cậu  bé kính viền đậm hoảng hốt đứng phắt dậy. Nhưng đứng cũng không vững  nữa. Không gian rung lên, chung chiêng, vỡ vụn. Những tiếng thét thất  thanh từ nhà hàng xóm. Đồ vật rơi vỡ tạo thành hàng ngàn âm thanh kì  quái. Leng keng! Loảng xoảng! Ầm ầm! Két két!<br />
ĐỘNG ĐẤT!<br />
Cậu bé sững sờ. <br />
Rồi tất cả tối sập. Không gian vẫn tiếp tục chao nghiêng! <br />
<br />
***<br />
<br />
Cậu  bé chat hoảng loạn cực độ. Bạn thân của cậu, cậu bé đeo kính viền đậm,  đã kẹt trong một vụ động đất, khi cậu đang share file Endlessly cực hay  cho bạn. Có lẽ cậu bạn vẫn chưa kịp nhận file nhạc đó, có lẽ cậu vẫn  chưa kịp nghe. <br />
<br />
Những âm thanh cuối cùng cậu bé chat nghe được là  tiếng la hét kêu cứu, tiếng đổ vỡ đồ đạc. Nhưng chẳng có chút tiếng nói  nào của bạn cậu. Cậu bé chat đã lục tung tất cả các tờ báo trong thành  phố ra vào sáng sớm hôm sau, tìm những bài có viết về vụ động đất. 300  người còn mắc kẹt. Chỉ mới cứu được 20 nạn nhân. 12 người xác nhận đã  chết. Cậu bé đeo kính viền đậm nằm trong tập hợp số nào? 300? 20? Hay  12? Báo chí ở đây không đăng cụ thể danh sách. Cậu bé chat không cách  nào biết được.<br />
<br />
Cậu tìm đến net. Cậu không biết nik Y! của cha mẹ  bạn mình (cậu đâu nghĩ là mình phải biết chuyện đó). Cậu cũng không biết  người ta đăng danh sách nạn nhân ở đâu. Ngoài chat, chơi game, load  truyện, nghe nhạc, thỉnh thoảng tìm vài thông tin bổ sung cho bài học;  cậu đâu biết làm gì nữa đâu. <br />
<br />
Cậu không biết chút gì về bạn nữa.  Chỉ có duy nhất một thứ khiến cậu nhói cả tim khi online. Đó là cái nik  của cậu bé đeo kính viền đậm, nó màu xám như đang ngủ dài, giống như khi  bạn cậu chạy ra ngoài đi chơi, đi học... <br />
- May co sao khong? Gưi offline cho tao nhe! Tao lo cho may qua!<br />
Cậu  bé chat vẫn tiếp tục chat như thể là cậu biết chắc bạn mình vẫn còn  sống, bởi đó cũng là cách duy nhất giúp cậu tiếp tục hy vọng.<br />
<br />
 ***<br />
<br />
- Mấy hôm nay không ngủ sao mắt thâm thế? – cô bé tóc cột cao đập đập vào vai cậu bé chat<br />
- Không! Busy!<br />
- Mày mà busy gì?<br />
- Tao không biết… không biết bạn tao còn… sống không?<br />
Cô  bé tóc cột cao im bặt, rồi ngó lơ đi chỗ khác. Cô là bạn thân của cậu  bé chat. Cô chưa bao giờ gặp cậu bé đeo kính viền đậm, dù thỉnh thoảng  có nghe cậu bé chat kể. Trong hình dung của cô, đó là một người dễ mến,  hay cười và hơi... ngốc một chút. <br />
- Rồi giờ sao? – cô bé lí nhí hỏi<br />
- Tao vẫn chẳng biết gì cả - cậu bé chat cắn chặt môi, ngăn thứ chất lỏng mằn mặn khỏi mắt – nó không online. <br />
Rồi  cậu chuyển tông như đang nói với chính mình: “Nó không lên net. Chỉ là  nó không lên net nữa thôi. Nhưng vì sao nó không lên? Nó hay lên lắm mà.  Nó chưa nhận file Endlessly mà. Rồi còn nhận file hình Midou Ban hôn  Amenaga tao định send tiếp cho nó nữa chứ.”<br />
Cô bé tóc cột cao lắc lắc vai thằng bạn:<br />
- Chắc nó không sao đâu. Bên đó người ta vẫn đang kiếm mà.<br />
-  Ừ! – cậu bé chat gục gặc đầu, mắt nhắm nghiền. Ngày ngày cậu chăm chỉ  theo dõi chương trình thời sự quốc tế, đọc báo, lục lọi trên net để theo  dõi tiến trình cứu hộ cứu nạn. Cậu căng mắt ra tìm một ai đó đeo cặp  kính cận viền đậm màu đen.<br />
<br />
***<br />
<br />
“Chính phủ nước X ước tính  tổn hại từ trận động đất thành phố Y lên đến hàng nghìn USD. Trong số  hơn 300 nạn nhân, hiện giờ chỉ có 50 người được cứu sống. Số còn lại đã  mất trong bệnh viện hoặc còn mắc kẹt trong đống đổ nát. Sau hai tuần xảy  ra thảm hoạ, cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm, nhưng hy vọng còn rất mong  manh”<br />
<br />
Cậu bé chat với tay tắt phụt màn hình tivi, lăn ra giường  và trùm kín chăn lại. Hai tuần rồi. Ai có thể sống sót dưới đổng đổ nát  ấy. Cậu với tay lấy chiếc laptop, khởi động và lại onl. Hồi hộp đọc  những offline message, khi không thấy có offline nào từ cậu bé đeo kính  viền đậm, cậu lại tắt máy. Vài giờ sau lại onl tiếp. Cậu đã mơ mình nhìn  thấy nik chat của cậu bạn thân toả sáng trong một nụ cười ấm áp. Và khi  tỉnh dậy, biết chỉ là mơ, cậu đã khóc dấm dứt như một cậu bé con. <br />
<br />
 ***<br />
<br />
Một tháng trôi qua. <br />
Kế  hoạch cứu hộ đã ngừng. Những bản tin về trận động đất cũng thưa dần.  Cậu bé chat click file nhạc Endlessly trong máy của mình lên. Bản nhạc  cậu đã phải load rất lâu từ Gendou.com, chỉ mong được send cho cậu bé  đeo kính viền đậm. Giờ thì không còn ai nghe chung với cậu nữa rồi. Nửa  vòng Trái đất có thể cùng nhau nghe một bản nhạc, thật tuyệt khi ta có  một người bạn ở rất xa mà có thể chia sẻ với ta nhiều thứ đến vậy. <br />
<br />
 ***<br />
<br />
Hai tháng.<br />
Tin  nhắn cuối cùng: “May con online day chu?” gởi đi trong vô vọng. Cậu bé  chat lôi ra tất cả những gì thuộc về hai đứa. Chiếc vé xem bóng đá, vỏ  trái banh bị lủng chưa kịp vá, một chồng truyện góp tiền mua chung, mấy  tấm sticker manga, những thứ hai đứa đã cùng chia sẻ trước khi cậu bạn  thân đi xa cùng bố mẹ v.v… Hằng ngày đối mặt với những thứ đó, cậu chịu  không nổi. Cô bé tóc cột cao đến giúp cậu dọn dẹp, đóng vào thùng  carton. Cô bé cũng im lặng không nói gì, chỉ đôi khi thở dài. Cậu bé  chat không hiểu nó dành cho cậu bé đeo kính viền đậm cô chưa hề gặp, hay  dành cho cậu, người bạn thân trong lớp.  <br />
Cô bé tóc cột cao cầm chiếc laptop lên, ngước mặt hỏi cậu bé chat:<br />
- Còn cái này thì sao hả mày?<br />
Cậu  bé chat ngẩn người. Ừ! Cái laptop thì đắt, không bỏ được. Nhưng trên  nắp laptop là hình sticker hai đứa chụp chung, bàn phím dán hình  Hanamichi-chan của hai đứa. Từng phím chữ cậu đã kì cạch type cho cậu bé  đeo kính cận cái mail đầu tiên khi cậu bạn cùng gia đình chuyển đi, rồi  những cuộc trò chuyện xuyên quốc gia, xuyên đêm. Với cậu, laptop cũng  chính là một phần của cậu bé đeo kính viền đậm. Voicechat là tiếng nói,  webcam là khuôn mặt, và biết bao điều khác nữa.<br />
- Thôi, để tao bán nó.<br />
-  Ừ! – cô bé gật đầu, lẳng lặng đặt nó vào thùng carton. Nghĩ sao, cô bé  lại lôi nó ra trở lại - Thế thì bán cho tao. Tao cũng đang cần một cái  laptop.<br />
- Thế thì mày cứ cầm! Vào tay mày còn dễ chịu hơn là bán cho một người dưng.<br />
<br />
 ***<br />
<br />
Một ngày nọ…<br />
Cậu  bé chat đang ngủ, giấc ngủ không yên kể từ khi người bạn của cậu ra đi.  Tiếng chuông điện thoại bỗng réo vang lên. Cậu bé bật đèn, nhìn đồng  hồ: 1 giờ sáng. Ai lại gọi vào giờ này nhỉ? Cậu nhấc ống nghe lên:<br />
- Alô! <br />
- Mày đấy à? - giọng cô bé tóc cột cao vang lên ở đầu dây. Gấp gáp!<br />
- Ừ! - giọng ngái ngủ phát ra từ miệng cậu bé chat<br />
- Tao đang online<br />
- Mày kêu tao dậy onl luôn với mày à?<br />
- Không! Tao chỉ muốn hỏi nik caubekinhviendam có phải là của cậu bạn mày không thôi?<br />
- Sao? Mày nói gì – cơn buồn ngủ trôi tuột đi đâu mất. Vì sao cô bé lại hỏi câu này.<br />
- Nik của mày vừa nhận được tin nhắn từ nik caubekinhviendam. Tin nhắn là “Im online”<br />
…<br />
Cậu  bé chat đã cài chế độ remember Y!ID mà không hề nhớ. Cậu đã đưa chiếc  laptop đó cho cô bạn của mình. Và cô bạn cậu, ngày ngày online bằng nik  của cậu bạn thân, để thay cậu bé nuôi hi vọng về tin nhắn từ một người.  Và hi vọng mong manh đã trở thành hiện thực kỳ diệu.<br />
…<br />
ở nơi nào đó trên trái đất này...<br />
Có một cậu bé hay chat ngày ngày gởi tin nhắn cho một người bạn<br />
Có một cậu bé đeo kính viền đậm vừa từ bệnh viện trở về đã vội vã lên net.<br />
Có một cô bé vẫn nuôi hi vọng về sự sống cho một người cô chưa thấy mặt. Chỉ vì người đó rất quan trọng với bạn của cô.<br />
Vì sao ư?<br />
Vì họ là những người bạn của nhau - họ mãi mãi là của nhau. <br />
Were online ^.^</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>th0.c4r0t</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49418</guid>
		</item>
		<item>
			<title>.....Là một chuyện tình......( tiếp )</title>
			<link>http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49415&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Tue, 24 Aug 2010 11:51:13 GMT</pubDate>
			<description>*5*. Tôi đã thử nghĩ đến trường hợp là quên Trang đi để thích một người khác. Nhưng cuộc đời đâu có đơn giản như vậy. Mặc dù cũng đã thử hẹn hò một...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font size="5"><b>5</b>. Tôi đã thử nghĩ đến trường hợp là quên Trang đi để thích một người khác. Nhưng cuộc đời đâu có đơn giản như vậy. Mặc dù cũng đã thử hẹn hò một vài lần nhưng tôi chỉ nghĩ đến Trang. Tôi cảm thấy có lỗi khi ở cạnh người này mà nhớ đến một người khác nên thành ra chẳng đi tới đâu cả. Thậm chí khi chuyện của cô với anh chàng kia kết thúc, tôi cũng chẳng biết mình nên làm gì. Tôi sợ đủ thứ. Nhưng sợ nhất là Trang không có cùng cảm xúc như tôi, cô bạn sẽ bỏ đi mất. Chắc chắn cô sẽ như một làn gió, rời bỏ tôi mà không quay trở lại. Mà tôi thì không muốn thế một chút nào.<br />
   Chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ kỳ cục của mình. Thi thoảng đi xem phim cùng nhau, ngồi ở công viên vẽ tranh, mà thường thì tôi chỉ ngắm cô vẽ thôi. Trang vẫn cứ hứng lên là gõ cửa phòng trọ tôi để tôi nấu cho cô một bữa ăn. Tôi yêu những buổi chiều như thế, khi cả hai ăn xong và thong thả nhìn ngắm phố phường trên cái ban công có vòm hoa giấy rụng tơi tả những cánh hoa màu trắng và hồng. Những lúc như vậy, tôi có ý nghĩ rằng, mối quan hệ thế là được rồi, chẳng cần phài nói ra làm gì nữa.<br />
   Cuối mùa, khi cái nóng bắt đầu rõ rệt, một buổi chiều, Trang lại gõ cửa phòng trọ của tôi nhưng là để thông báo rằng cô sẽ đi du học ở Pháp. Cô đi học về cách làm phim hoạt hình. Sau khi cô đã quyết định, làm thủ tục xong mới nói cho tôi biết, khi cả hai ngồi trên ban công ăn bánh quy.<br />
   - Cậu vừa nói gì?<br />
   - Tớ sẽ đi du học, và rồi sẽ trở về làm một bột phim hoạt hình vĩ đại như Hayao Mizayaki<br />
    Trang mĩm cười.<br />
    Tôi biết chắc rằng mình không thể níu giữ cô ở lại bằng một cách sến điên đảo như nắm tay cô thật chặt, bảo rằng &quot; Đừng đi, hãy ở lại đây! &quot;. Mà tôi không hề muốn như vậy. Tôi muốn cô ấy thực hiện được mơ ước của mình.<br />
<b>6</b>. Càng gần đến ngày cô phải lên máy bay, tôi càng bị những suy nghĩ nói hay không nói dày vò. Tôi yêu cô ấy, chắc chắn rồi. Nhưng tình cảm của Trang dành cho tôi thì sao? Và liệu mọi chuyện sẽ đi đến đâu nếu tôi nói ra?<br />
    Cuối cùng, tôi thức trắng ba hôm liền để vẽ nguệch ngoạc một tập truyện tranh ngắn xấu tệ. Nhân vật nam trong tác phẩm mà tôi vẽ đã nói lời yêu cô gái trong truyện. Tôi cho nó vào một phong bì lớn và dán lại, hy vọng cô sẽ hiểu điều mà tôi muốn nói chứa trong đó. Còn nếu không, thì cô cứ xem như một món quà chia tay buồn cười.<br />
    Hôm chia tay ở phi trường, trước khi vào phòng cách ly, Trang ôm chầm tôi thay cho lời tạm biệt. Và cô thì thầm vào tai tôi một câu làm tôi chất sững, chỉ biết ngạc nhiên nhìn cô. Trang mĩm cười, vẫy tay chào tạm biệt tôi, rồi mất hút. Tôi đứng nguyên chỗ cũ, lẩm bẩm &quot; Chết tiệt, mình có nghe nhầm không? &quot;<br />
<b>7</b>. Hiện tại tôi đang ở Paris. Thời tiết khô và lạnh đến nỗi tưởng chừng như chỉ cần đưa tay ra bóp thì không khí sẽ vỡ vụn, giòn tan. Tôi quyết định bay sang dây, dù chỉ có hơn một tuần được nghỉ. bằng số tiền dành dụm cả năm của mình. Để gặp tình yêu của tôi, để nấu một bữa ăn cho cô nàng ngớ ngẩn đó. Ai mà biết được trong lúc tự mình nấu nướng, cô chỉ nghĩ đến một tình tiết nào trong phim hoạt hình mà cô sẽ làm và làm thức ăn cháy khét, rồi sau đó cô sẽ than thở và muốn có tôi nấu ăn cho? Tôi còn phải hỏi cô có hiểu ý nghĩa của tập truyện tranh xấu tệ tôi vẽ hay không mà chỉ thấy mỗi một dòng vỏn vẹn trong email &quot; Mình hiểu! &quot; Quan trọng nhất, tôi phải gặp Trang và nghe cô ấy nói lại lần nữa, thật rõ ràng : &quot; Mình yêu cậu mất rồi &quot;.</font><br />
                                                  THE END</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://forum.trasua.vn/forumdisplay.php?f=23">Truyện ngắn tình yêu</category>
			<dc:creator>tjny.l0v3</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://forum.trasua.vn/showthread.php?t=49415</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
